Sẵn dịp, anh còn chơi cầu lông với cô con gái mười tuổi của mình. Kể từ đó, họ được bố trí làm việc trong hai căn phòng riêng biệt nhau. Quả thật là đúng như thế, tất cả nhân viên cùng phòng với Jones đều cảm thấy như vậy.
Vì sao anh vẫn gặp rắc rối sau khi đã rút kinh nghiệm rất nhiều so với những ngày đầu làm quản lý? Anh đã thiếu sót điều gì kia chứ? Tại sao vấn đề ủy thác công việc cho nhân viên lại phức tạp đến thế? Anh phải làm gì mới có thể tiên liệu hết những khó khăn có thể xảy ra? Hàng chục câu hỏi cứ xoay tròn trong đầu James. Mỗi cuối tuần, anh thường dẫn các con đi cắm trại hay thong thả đọc một quyển sách nào đó, lắng nghe một bản nhạc và tận hưởng cảm giác yên bình trong khu vườn nhà mình. Thế nhưng cuộc sống vẫn luôn có những thử thách.
Lạ thay, hai ông bố cũng là một đôi bạn tri kỷ. - Không biết tôi đã nói với ông hay chưa nhưng thật lòng tôi rất lấy làm tiếc vì những gì mình đã gây nên. James tự hỏi không biết có phải nguyên nhân là do nhân viên từ chối làm thêm việc hay không.
Nhờ thế, bản thân các nhân viên của anh cũng tỏ ra phấn khích và tự tin hơn hẳn. hoàn toàn khác hẳn những cặp anh em họ bình thường khác. Buổi sáng, anh không còn phải vội vã đến văn phòng hay bận tâm lo nghĩ cho công việc như trước đây.
Tớ giao cho cô ấy vì tin rằng cô ấy có thể làm được. Nhưng đến hai ngày sau thì tớ không thể im lặng được nữa. - Tôi biết tôi đã gây ra những rắc rối không mong muốn.
"À phải rồi!", James vừa lẩm bẩm vừa viết thêm một ghi chú khác: Giờ thì tôi đã hoàn toàn yên tâm. Nhân viên của anh đã không hoàn thành công việc đúng hạn.
Một sự khác biệt không nhỏ tí nào. - Nói đến đây, James liếc nhìn Jones và thấy anh đang gật gù mỉm cười. James tự hỏi không biết có phải nguyên nhân là do nhân viên từ chối làm thêm việc hay không.
- James đính chính và nhìn thẳng vào mắt Josh. Thật ra, tớ nghĩ mọi chuyện diễn tiến rất thuận lợi. Tớ giao cho cô ấy vì tin rằng cô ấy có thể làm được.
Nếu đúng thì họ chuyển sang ý khác. Tớ hiểu ý cậu chứ, nhưng tớ nghĩ, đôi lúc ta nên khởi đầu từ những bước nhỏ trước khi tiếp tục những bước lớn hơn. Suốt mười lăm năm qua, nhờ làm công việc huấn luyện và đào tạo các nhà quản lý, nhằm giúp họ phát huy tối đa năng lực của bản thân, tôi có dịp được gặp gỡ với những người đến từ nhiều ngành nghề khác nhau, nhu cầu và mục tiêu của mỗi người cũng rất khác nhau.
- Không biết tôi đã nói với ông hay chưa nhưng thật lòng tôi rất lấy làm tiếc vì những gì mình đã gây nên. Tôi không biết cậu đã làm gì trong những tháng qua, nhưng mọi việc đang rất tốt đấy. - Đây là những thắc mắc của tôi.