Dù không bao giờ có tận cùng. Trong sự đối phó với sự suy kiệt cũng như không thỏa mãn để có thể tiếp tục lao động: Viết. Nhưng tự lúc nào yêu viết mà không hay.
Và biết rằng mình biết ít thế nào. Xin lỗi em, xin lỗi em tưởng tượng. Cũng như tự tìm thấy động lực trong lúc động lực chưa tìm đến với mình.
Khi trí óc đầy nhóc ý nghĩ, bạn sẽ thấy máy đọc suy nghĩ hay máy phát hiện nói dối chỉ là một trò hề. Mấy ý tứ chợt ngân nga: Nhưng vì không thấy thì làm sao họ cho bạn thời gian được.
Thấy bố hớn hở, tôi nhẹ nhõm. Còn nói riêng hay ngoại lệ thì đọc ít nên không biết. Bây giờ bạn chỉ dừng lại ở một số nhân vật.
Rồi lại lờ đi khi cậu ta thông báo sói đến thật. Cái tục của số đông cũng góp phần phá bỏ những cái thứ hàng rào luân lí vốn dĩ luôn cởi truồng và thủ dâm giữa thanh thiên bạch nhật trong bộ quần áo của hoàng đế với hai tay đút túi bệ vệ. Còn tôi, chưa đến lúc.
Người ta có thể làm được mọi việc, vấn đề là có đủ tài hay không. Bởi ngay khi thức dậy thì bạn đã quên ít nhiều. Hoặc là nằm đó mặc nỗi tuyệt vọng đè lấp cơn đói khát cho đến khi nào chết.
Để cả đời chúng ta không phải đeo chỉ một chiếc mặt nạ. Sự cô độc dẫn đến hiện sinh và hiện sinh lại dẫn đến những mức độ mới của sự cô độc. Theo cách mà bạn lựa chọn.
Kết quả đợt điều trị này chưa biết ra sao. Vào nằm chôn mình trong suy nghĩ. Cái chính là tớ đã cho cái vỏ kẹo vào túi và anh chàng chắc cũng nhìn thấy.
Lại còn nhiều chuyện đầy gian nan khác. Mình nghĩ, nếu im lặng, đồng chí ấy sẽ day dứt về câu đùa sắc lưỡi. Nếu ta không dỗ mình là thiên tài, có lẽ ta đã không đủ nỗ lực lấy viết làm phương tiện chính để đi lại trong đời sống giữa những lúc như thế này.
Thế hệ chúng tôi, cũng đang thế, dù gặp nhau hàng ngày. Tôi thử trôi theo cuộc phiêu lưu của nó. Nhưng không bảo được cái đầu nó nghỉ.