Ở đây, họ cho mình quyền gào thét, nguyền rủa, phán xét. Bạn chỉ muốn họ nhìn vào sự thật nếu họ còn khả năng nhìn. Tôi khóc vì tôi không coi thường thế hệ đi trước nhưng thất vọng vì họ.
Cũng như với cuộc đời này. Nhưng bạn muốn một cuộc sống hơn thế. Luôn cảm thấy bị khinh bỉ khi mọi người nhìn.
Thôi nhé, cất ngay đi. Đàn ông không hướng tới nó thì chẳng bao giờ đàn bà, trẻ con đỡ khổ. Ánh xanh của tay hắt lên từng hạt gỗ.
Còn một bên là kẻ vừa phải chống đỡ vừa phải vượt qua vừa phải hạn chế đến mức tối đa làm tổn thương đến đối thủ. Những nghệ sỹ có lượng tác phẩm đồ sộ, ngoài khía cạnh nghị lực và tài năng còn thường là những người có sức vóc hơn bình thường. Bây giờ tôi đang ở trong vườn thú.
Không có kẻ sống sót, chỉ có kẻ nín thở được lâu nhất. Con người đang bắt đầu có mong muốn chân thành hơn về giệt giặc nghèo đói cho nhau, đó là một dấu hiệu sáng sủa. em đi đâu hết một đời - mà không để lại một nhời cho ai - em đi trọn vẹn rộng dài - mà không thả lại một vài cơn thơ - em đi từ lúc bấy giờ - tôi không hiểu cứ đợi chờ em đi - em đi bởi cái lẽ gì - vì ai hay chỉ là vì đi thôi - dù sao em đã đi rồi - duy còn nỗi nhớ lặng ngồi trên mi
Trên con đường bị truy sát, anh ta đã rắc kịp những hạt mầm máu của mình xuống những mảnh đất khô cằn. Mẹ đang tìm cách cứu rỗi tôi, an ủi chở che tôi, chia sẻ với tôi. Ở nhà bác, chị cả và chị út tôi biết là những người có thế giới nội tâm sâu sắc và thuần khiết, nhiều khi huyền bí.
Tôi yêu cầu vụ xét xử tôi được truyền hình trực tiếp, được diễn ra trước con mắt của báo chí, dư luận quốc tế. Không có lí do mà khóc như hôm trước (ví dụ như thế, chuyện mà) thì hiếm lắm. Liệu đã đủ thông minh để biết đem đến cho nhau những cơ hội phát triển trí tuệ nhằm nâng cao phẩm chất cộng sinh và làm nó trở nên dễ chịu, không hủy diệt năng lực cá nhân.
Mà không hay và cũng chẳng để giải trí thì viết làm gì. Điểm Văn trúng tủ nhưng cũng hơi bất ngờ. Tôi khóc vì không biết những hạn chế ấy có giải quyết được không.
Rồi mai đây, chúng lại xuất hiện trên mình một giấc mơ mới. Nó lí giải cho cảm giác còn háo hức đi một chặng đường hơn chục cây số để chạy nhảy một chút, uống nước, thi thoảng ăn thịt chó, rồi về. Sang Trung Quốc, sang Thái Lan đi.
Chả là tôi có làm chân loăng quăng ở công ty gốm sứ mây tre đan của chị. Sự nặng nề chính là sự nặng nề trong cách nghĩ của mọi người về cháu. Cớ gì mà không dám nói.