Ngọc 2K

Rất ghét sếp nhưng vẫn phải chiều ông ta

  • #1
  • #2
  • #3
  • Nguyên nhân thì rất khó xác định. Nhưng không bảo được cái đầu nó nghỉ. Viết về viết, về nội tâm cũng là để nhìn lại và tìm một sự tự kiến giải nội tâm một cách khúc chiết, chính xác và cô đọng hơn.

    Nhưng vấn đề đó lại là loại cảm xúc bất mãn về cảm xúc tự nhiên. Nếu bạn là một nhà phát minh, làm ơn chế tạo một thứ gì đó rẻ tiền có thể bịt tai tránh những âm thanh cơ bản mà tôi đã nêu. Ngồi lên giường lại nghe bác lặp câu hôm qua và nhiều hôm trước nữa: Cháu đừng để mất lòng tin của mọi người.

    Cháu biết cháu sai nhưng chú cho cháu xin lần này, cô cháu ra không thấy cháu lại đi tìm. Những cái đó làm bạn dịu lại, nhẹ đi. Bởi vì sự cập nhật ấy sẽ đem lại hiệu quả, rút ngắn những vất vả do sự rườm rà.

    Tôi sẽ không đề cập chi tiết khả năng ngộ nhận ở đây vì nếu thế, những điều tôi viết không có giá trị một thiên tài kể sơ sơ về cái xảy ra trong và ngoài mình. À, cháu nhớ lúc dọn hàng mang tấm sắt (để dắt xe lên vỉa hè) vào nhà nhé. Có lần thủa bé, bực thằng em, bạn cầm cái vợt bóng bàn bằng gỗ, giáng thẳng cái sống vợt vào đầu nó.

    Một mặt vừa thấy lạnh nhạt dần, một mặt vừa đau khổ vì cảm giác chỉ một đứa con bất hiếu mới lạnh nhạt với cha mẹ. Một số trong bọn họ nói Chém chết mẹ nó đi khi cầu thủ đội bạn lắt léo và Cho chết mẹ mày đi khi cầu thủ đội bạn ôm giò trên sân. Mọi người bắt đầu thấy cần xích lại gần nhau và biết tận hưởng cuộc sống.

    Chỉ vòng vo luẩn quẩn thế thôi, là đời. Đôi khi, viết cũng nên tường thuật một cách chân thật về đời sống và những công dụng chẳng cần tô vẽ của mình. Khi ấy họ thật đáng thương và thiệt thòi trong một ngày tôi no đủ tôi quện tôi đi… Người lớn thật buồn cười khi không còn biết cười mình.

    Hoặc những việc bùng nổ sự bất mãn hơn thế. Rồi chúng tôi vào phòng tập. Bác trai mà đọc đến đây, bác dễ bảo: Cháu không biết chứ, hồi trước bác đánh anh liên tục, láo là bác dạy cho đến nơi đến chốn.

    Phần còn lại của cái đèn… À quên, cái xương sống đèn màu đen. Hai đứa rẽ vào công viên ở đầu cầu chơi cầu trượt. Tôi bảo than cũng là nhập ngoại.

    Chàng ra về thắc mắc: Tại sao nó chẳng yêu mình? Nhưng những cái đó đâu có níu kéo được lâu những tâm hồn trẻ luôn muốn nổi loạn. Nhưng em nghĩ không phải cháu không biết tôn trọng mọi người đâu ạ.

    Căn nhà hơi lạnh, hơi quạnh quẽ. Có người cười toe toét. Quả vậy, có một lần chúng tôi tưởng ông cụ đã về trời rồi.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap