Không để lãng phí, lãng quên khi chưa từng nhớ những đỉnh cao đã có. Rồi bạn lại bỏ tay ra, nó cũng chẳng thể làm bạn khó chịu. Tôi bảo vâng, chắc họ chế tạo thế nào để có cái mùi chữa bệnh gì gì.
Chẳng có gì đang ràng buộc ông cả. Tớ cũng quen, luyện tinh thần để khỏi khó chịu chỉ tổ mệt óc nhưng tớ không mê nổi. Hoặc là họ sẽ phải thay đổi một số cách nghĩ cơ bản.
Phải tập trung vào học. Nhưng lâu không cười thì đáng sợ lắm. Tôi sợ những sự quen thân, gần gũi mà không hiểu nhau.
Tôi cho mình quyền vào sở thú những không cho mình bắt chúng biểu diễn với cái vé 2000 đồng rẻ mạt khiến chúng ngày càng xơ xác. Và tôi phải đành lòng tiêu diệt. Bạn không tự hào là thiên tài vì cảm thấy, đáng nhẽ chúng ta phải là thiên tài cả rồi, với những gì mà quá khứ đã để lại.
Cái này họ cũng nhầm. Những con đường sẽ đi đến đâu? Nhiều người đã đang và sẽ hỏi thế. Chưa có gì để không thích.
Từ lâu, trong bạn có một nhà đạo đức và một nhà hiện sinh. Con đi đâu, làm gì, nó đều báo cho bác cả. Để không đọc với chỉ sự chăm chăm so sánh bạn hay những nhân vật trong truyện với nhân vật ngoài đời để gật gù, cay cú, lợi dụng trả đũa hay kết tội.
Nhưng điều đó cũng chứng tỏ để bao người có tầm nhận thức và khả năng dung hòa thấp hơn bố có được sự đổi mới, thật khó vô cùng. Chà, bạn múa may quay cuồng một lúc, thằng cướp văng ngay xuống hồ. Và tôi sẽ cùng thế hệ tiếp nối phê bình và tháo gỡ.
Dễ thôi con ạ, con viết lại xem nào… Nhưng tôi không thấy hơi ấm trong trái tim các chú. Thiu thiu chứ không sáng choang lõa lồ đôi mắt như khi ngửi thấy mùi kim khí trong những cục từ.
Trước khi đến, tôi ngầm tưởng tượng đó là một nơi khá chật chội, có những người khoanh tay đứng ở các góc. Cái từ nhân loại nghe đẹp phết. Trên lề đường là những hàng quán chộn rộn người bâu đầy.
Tí nữa phải uống tam thất với chị đấy nhé. Bởi vì bạn đã từng làm thế, đã từng lết đi trong vài năm. Tôi không khó chịu, cũng chẳng động lòng.