Bao nhiêu hình ảnh biểu trưng, đại diện. Cũng có thể làm cho nó rối rắm thêm. Khi mà theo luật, bạn thừa tuổi để đi khỏi nhà và họ đuổi bạn ra khỏi nhà.
Họ sẽ là điểm tựa cho những con người không biết bấu víu vào đâu trong cái bẫy của đạo lí phi lí. có vu khống, luận tội, bào chữa, kết án, kháng án, tống giam, xử lại… Thật lòng, tôi muốn khóc.
Xôi em để trong lồng bàn. Nhưng chắc những người hiểu biết cũng biết gạn đục khơi trong để tìm thấy một chút mạch nguồn của vấn đề. Chả phải thở than gì.
Là người làm bạn mệt nhất nhưng cũng là người bạn muốn thôi mệt nhất. Có thể đó cũng là một cách chơi của cậu. Nhấc cánh tay nhẹ hều rờ thử lên ngực.
5 phút, 10 phút, 15 phút… Tôi cứ nghĩ miên man… Còn hơn bị coi là thằng hâm, thằng mất trí, thằng bố láo. Và thích được dẫn đi hơn.
Bạn là người biết độc diễn trên sân cỏ nhưng không phải không biết chơi đồng đội. Mỗi tội viết đoạn nào lại thường quên ngay đoạn trước, hay bị lặp, trạng thái vẫn thay đổi liên tục. Rất nhiều ngọn nến âm thầm trong bóng tối chờ những ngọn lửa đầu tiên.
Có lẽ sẽ rất lâu nữa hoặc không bao giờ tôi mới khóc lại được như thế. Không biết bác có nhớ chuyện này không. - Thì ông hãy quên tôi và cuộc gặp gỡ này đi.
Có điều, con đường thì khác. Chỉ còn lớp tro mỏng bên ngoài. Các em nhỏ nếu lỡ đọc thì không nên tự hào vì mình biết ngoáy mũi như tôi.
Mà lại nghĩ về con người. Một giọng trầm, một giọng cao kiểu trẻ con. Như lòng biết ơn sự giáo dục đem lại cho họ quyền tự giáo dục.
Bây giờ bạn chỉ dừng lại ở một số nhân vật. Gã mang trong mình sứ mệnh hồi sinh tình yêu thương và nỗi sợ tương lai để cứu rỗi loài người. Và anh đã đủ dũng cảm để nói rằng: Anh yêu em.