Cũng từ đó tôi phát hiện ra nỗi đam mê được nói của mình và quyết định đi theo con đường này. Giọng nói của tôi khó nghe thì tôi cười bằng ánh mắt, cười bằng cử chỉ. Cách luyện nói này tuy đơn giản nhưng rất hiệu quả.
Tôi rẽ cánh sang phải. Đề tài nói của anh phá kỷ lục về số người tham dự của chúng tôi!. Tương tự, hãy cẩn thận với các từ quen dùng mở đầu câu như: cơ bản là (basically), nói chung là (generally), dù sao (anyway), hy vọng là (hopefully)… Một hôm nào đó đang xem bản tin buổi tối trên truyền hình, bạn thử chú ý xem mình có nghe người phát ngôn viên liên tục nói những từ này hay không.
Tôi cười méo xẹo, còn chàng phi công thì vẫn chủ trương im lặng là vàng. Frank bảo: Chàng trai trong bài đang giận đấy. Một tối nọ anh gọi điện cho tôi với giọng hớt ha hớt hải: Larry, tôi gặp rắc rối to rồi.
Hãy làm chủ những gì bạn thật sự muốn diễn đạt. Tập trung bình tĩnh để tự chủ được mình, tôi tin bạn sẽ không bị bất cứ nỗi ám ảnh nào chi phối, nhất là không sụp bẫy như anh chàng Benny tội nghiệp. Câu chuyện trên nghe có vẻ khó tin nhưng đó hoàn toàn là sự thật.
Một trận động đất ở Châu Phi đối với bạn cũng đâu có khủng khiếp bằng cái mụn nhọt ở cổ, đúng không nào? Hãy nghĩ về điều này khi bạn trò chuyện với ai đó. Khi xem những cuộc phỏng vấn của Barbara Walters tôi thường thấy thất vọng. Họ hay nhìn những việc khó khăn nghiêm trọng một cách nhẹ nhàng hơn.
Remember the night? The night you said, I love you. Ở Hope, nỗi ám ảnh không là một chủ đề cụ thể mà là phong cách cụ thể - trả lời mọi câu hỏi hết sức gượng gạo. Sau khi cơn giận dịu đi phần nào, ông nói: Tôi thích anh.
Mọi chuyện bắt đầu vào một buổi sáng đẹp trời ngày 1/5/1957 tại đài phát thanh WAHR. Quyền bình đẳng không phân biệt chủng tộc cũng ngày càng mang giá trị rộng lớn. Nếu những người như Lincoln, Kennedy, Churchill có phong cách nói hiệu quả là ngắn gọn sắc sảo thì chúng ta cũng nên khôn ngoan làm giống họ.
Các bạn có biết vì sao không? Vì bài hát này hơi thảm thiết…? Tôi đã đóng khung tấm ảnh này với bức hình của nó. Tôi vẫn nhớ một cao trào trong vở hài kịch cổ điển The Honeymooners.
Ngừng ba giây để thở, Dick nói tiếp: Vấn đề chính là chỗ đó! Tôi cần một người đánh thức khán giả dậy sau khi họ đã được Sullivan ru ngủ. Trong tình huống này, vẫn nên giữ một thái độ hoàn toàn cởi mở và bình tĩnh. Tôi muốn mình ngày một tiến triển hơn và giọng nói là một trong những ưu điểm mà tôi có.
Đơn giản vì ông chủ của bạn dĩ nhiên không ngang hàng với bạn. Điệu bộ và cử chỉ thì dứt khoát và ấn tượng. Bạn thấy đấy, muốn thành công trong cuộc sống thì phải biết cách nói chuyện.