Và lúc nào anh cũng phải vừa hy vọng cho tương lai sáng lại trong bầu trời u ám, vừa chuẩn bị chứng kiến những người thân lần lượt bị sát hại… và cái kết khá hoành tráng cho anh là hứng trọn một băng đạn khắp người. Người bảo người là thiện… Người, chúng ta, đôi lúc tự hỏi: Phải chăng đời, nghệ thuật, người… không có bản chất, tùy trời? Như thế có vẻ duy tâm. Là khờ khạo, nông nổi; là chín chắn, thâm sâu.
Còn bao nhiêu cái để khám phá. Để kiếm tiền sạch và xứng đáng theo cách của bạn. Chân lí nằm ở chính biên giới giao thoa giữa khoảng dục và không dục nên thật khó tìm.
Nhưng trong khoảng này, ai đã thực sự chú tâm tích lũy điều đó bên cạnh việc lao vào guồng xoáy kiếm tiền. Đó là làm cho mỗi con người đều mang sứ mệnh đó. Ví dụ như dùng khi lúc anh họ kể về bạn trong bữa cơm: Anh em nhà thằng này cứ tắm xong là lấy quần áo sạch lau người, mà khăn tắm thì có.
5 phút, 10 phút, 15 phút… Tôi cứ nghĩ miên man… Dù sao, với những tâm hồn, chưa chết đã là một cái may. Chúng không bao giờ dám oán bác nếu chúng lỡ sa ngã trong thời gian bác nghỉ ngơi đó.
Chúng xèo xèo sền sệt. Tôi muốn gặp ông cụ. Ông nội tôi, 80 tuổi, ngày xưa mệnh danh là Từ Hải Hà Đông đến giờ vẫn luôn trung thực, khẳng khái đã nói câu: Thì cái thời này nó thế, phải biết lựa.
Chưa nổi, đồng chí ạ. Đối diện với bà già và cái thùng rác là những bồn hoa cỏ tươi tắn, nõn nà. Hôm nay là thứ 2, chị út đã đỡ khá nhiều, bác trông vẫn khỏe dù mấy đêm đều ở lại viện trông chị, sáng lại về bán hàng.
Và các cửa sổ đều nhìn ra cánh đồng. Và sẽ ngạc ngạc nhiên hơn nếu nó đã được phát minh mà tôi chưa biết bao giờ. Nhẹ hơn thì nghe làm gì, nó bồng bột, nó trẻ dại.
Ông có thể yên tâm rằng, tôi sẽ đền bù xứng đáng để ông và vợ ông có thể sống an nhàn đến đầu bạc răng long. Anh chàng bên trái ngồi im nãy giờ quay sang nói với tôi: Quả đấy đá má ngoài, bóng xoáy vào trong, dễ vào hơn. Bác mà hút một điếu thì cháu bỏ học một buổi.
Không còn đơn thuần là trò chơi đơn giản hay niềm tò mò thô kệch. Mực thước và tự nhiên. Những người sẽ bảo vệ, giúp đỡ anh cũng như anh bảo vệ, giúp đỡ họ.
Bỏ quên cả kiệt tác nung nấu. Là la lá, cho đến giờ phút này, bạn có vẻ quên rồi đấy. Họ không cho rằng bạn phần nào xác định được mình là ai và phải làm gì, biết điều tiết sinh hoạt của mình.