Vật chất? Bạn đâu có. Có một hôm, ông chú gọi bạn sang bảo: Mày vào đây chú cho ít mật gấu bóp chân. Bác không rõ cháu đi đâu.
Nó còn có vô số uẩn ức và những cái khác. Mình rất sợ phí thơ. Bắt đầu chan chán, rủ cậu em đi bơi.
Nhấc cánh tay nhẹ hều rờ thử lên ngực. Đôi lúc khinh bỉ họ vì ánh nhìn khinh bỉ. Nàng nằm dài trên chiếc giường trắng thoảng hương hoa nhài.
Thế mà rồi cũng ngủ được. Rõ ràng phải đi trình báo. Bác và chị út, mỗi người một tô mỳ.
Tôi có thể chấp nhận ngay án tử hình mà không cần tranh cãi, bào chữa. Nhưng những con người như vậy lại không trải qua những gì tôi đã trải qua, sàng lọc những gì tôi đã sàng lọc. Cái giá cắm bút dựa lưng vào tường, cái bàn kê sát tường, đối diện với bạn.
Khi bạn nằm trên giường, ấy là lúc cảm nhận sự sinh tồn của thế giới âm thanh nhân tạo tân kỳ. Đất nước chưa đến thời đại có những đầu nậu biết săn lùng những cái đầu có ý tưởng. Và khi họ thông minh lên thêm một bậc như thế, họ sẽ như bao người đi trước, cảm nhận rõ hơn về sự cần thiết đầy tính khoa học của cái thiện.
Họ đã bị những kẻ đứng trên và tuổi tác biến thành những nhà giáo điều, cái mà tuổi trẻ họ đã từng bất bình. Chính vì tôi chưa có kinh nghiệm về phản ứng của người Việt trước đùa và thật nên gặp phải những điều không theo dự kiến khi đưa cuốn sách của mình cho những người thân đọc. Chào chị, em cảm ơn, đi ra.
Hề, mọi khi đi một mình, bây giờ có ông anh ngồi cũng đỡ chán. Họ không bao giờ cần ngờ rằng Tự Nhiên là một đứa trẻ cả thèm chóng chán. Bằng chứng là vừa nghe tiếng góp phần đã hí ha hí hửng.
Suy ra bạn sai và bảo thủ. Nó rất giống tôi nhưng đơn giản là vì nó đọc và hiểu ít hơn nên nó chưa dung hòa được. Tránh đi được cái chết của hàng loạt tâm hồn không chịu nổi áp lực của sự đê tiện.
Cái gì đời lấy đi, cứ để đời lấy đi. Một kiểu hăm doạ của trẻ con. Em hãy tơ tưởng về hư vô những lúc lòng em đầy dục vọng và mơ màng về dục vọng những lúc tâm hồn em dần tràn ngập hư vô.