Bây giờ đến tiết mục bể sục. Rất nhiều ngọn nến âm thầm trong bóng tối chờ những ngọn lửa đầu tiên. Hôm thì tôi nháy ông cậu: Nó đang trên đường về hoặc không biết nó đi đâu.
Ông ta quát tôi: Đồ ngu! Về đi. Tôi yêu và thương bác tôi. Mất thêm một người, lực lượng cái thiện càng mỏng manh.
Em muốn cùng anh chạy vòng quanh công viên những buổi sáng tinh mơ. Tôi đang làm cái việc đỡ cho các nhà nghiên cứu mình về sau. Bác gái giọng nhẹ nhàng: Thôi.
Tôi thì thế nào cũng được, khi khoẻ. Cũng may chị có nhiều bạn, tôi cũng gặp vài người, bạn tốt. Hay lại phải để tôi tiếp tục mất ngủ mà sáng tạo ra nó?
Để không bao giờ khuỵu xuống cả. Thế giới quan của bác về một khía cạnh nào đó rất rộng. Nhưng cơ thể tàn tạ không cho phép bạn thực hiện những cú xoay mình uyển chuyển hay bứt phá như trước kia.
Nhưng anh vẫn muốn trả thù em. Đánh dấu được bao nhiêu sự thật, bao nhiêu thời khắc. Nghe cạch một cái là biết anh mở chốt cửa trên gác rồi chờ một lúc mới chuồn xuống.
Nhưng hành động của cháu về hiện tượng thì cháu rất không tôn trọng mọi người. có vu khống, luận tội, bào chữa, kết án, kháng án, tống giam, xử lại… Không cất đấy, làm gì được nhau.
Hay mình bảo: Tùy đồng chí hiểu. Tôi thấy xã hội này khổ và cần làm cho nó bớt khổ càng sớm càng tốt. Lúc cần vẫn có thể tập trung huy động năng lượng trong một khoảng thời gian ngắn.
Có thể nó sẽ bị tháo tung cơ thể. Lúc thì một vài tháng mới đến một lần. Toàn là thứ đã trông thấy nhưng chưa đụng vào bao giờ.
Còn nhà hiện sinh thì thấy hiện sinh như mình (cái kiểu tự do hưởng thụ) thật sướng nhưng cũng thật ngắn ngủi bởi lắm rủi ro, muốn kéo dài ra. Một người đàn bà không đẹp mà đẹp. Nó là một sự phối màu khá đẹp.