Sở dĩ căn phòng giữa đêm vẫn có thể nhìn được là do luồng sáng nhờ nhờ tỏa ra từ phía sau cái tivi. Nếu không muốn hơi tí bị nhắc: Bỏ truyện đi, ngồi vào bàn học đi con. Chứ trước đây thì um nhà rồi.
Yêu say đắm là chơi. Và chỉ có viết với một tấm lòng nhân ái thì anh mới có được tình yêu thương lớn của độc giả. Trơ trọi giữa phố đông.
Bởi thế, anh yêu từng tiếng nói của em. Bạn không dại gì mà đấu tranh tư tưởng xem nên dậy kéo lê cái thân xác rã rời đi học hay cố vùi vào giấc chập chờn và dậy ăn sáng vào tầm 2 giờ chiều. Hay bị bạn bè lợi dụng và hiểu lầm.
Hiểu biết này đến hết sức đơn giản. Tôi dựng chân chống xe ngồi đợi cô tôi vào chợ mua hàng mã về đốt giải hạn cho chị con bác tôi. Tôi yêu cầu vụ xét xử tôi được truyền hình trực tiếp, được diễn ra trước con mắt của báo chí, dư luận quốc tế.
Nhưng nàng vẫn lắng nghe. Mà muốn vào có phải dễ đâu, phải có người quen giới thiệu. Tôi cũng tưởng mình đùa.
Một giọng trầm, một giọng cao kiểu trẻ con. Chỉ thi thoảng lóe lên thôi. Bác gái hỏi: Đau à con? Hơi thôi ạ.
Cái từ nhân loại đẹp thế mà hay gây phản cảm. Tôi đang thấy cái trò cứ đi một tí lại dừng, lại viết, lại đi… như một con chó thi thoảng lại ghếch chân vào cột điện, lùm cây làm vài ba giọt. Tôi cũng không định tả cảnh sở thú.
Rồi dùng một sợi xích dài khóa chung nó với những chiếc xe bị giữ khác. Đời sống cần những đột biến. Biết đâu cứ phải thấy những cái chết, những bi kịch họ mới chịu công nhận thật lòng một điều đơn giản có từ ngàn năm nay: Không thể ép tâm hồn mặc quần áo theo cỡ của một tâm hồn khác.
Lại còn phải năn nỉ nó bằng sự kiên trì của mình… Kệ cha sự im lặng của bạn có ý nghĩa gì, với người khác, nó tương đương đồng ý. Từ giờ bác gái sẽ khó nói chuyện bạn bỏ học trước mặt bác trai đây.
Mà trong giai đoạn ấy, biết bao con người vô tội và đầy tài năng đã không còn cách nào khác phải làm những tấm ván lót đường. Hãy coi đó là một vụ tự sát và ông được lên thiên đàng. Bạn thì có lẽ sẽ không thanh minh.