Tôi đã phải trải cái cảnh ngủ trong một căn phòng lạnh tới 15 độ dưới số không. Máu bạn sẽ lưu thông, óc bạn sẽ hoạt động và chẳng lâu đâu, sự dồi dào của nhựa sống chạy khắp cơ thể bạn, sẽ đuổi ưu phiền ra khỏi đầu óc bạn ngay. Tôi nghĩ rằng một ngày kia loài người sẽ bị tiêu diệt, cũng như những quái vật ấy.
Khi nào nhận thấy được điều đó, thì con trở về và con sẽ hết bệnh". Ngày hôm nay tôi sẽ dành riêng cho tôi nửa giờ bình tĩnh và nghỉ ngơi. loài rùa thì có tới 190!
Má tôi muốn tôi hy sinh cho tôn giáo. Thượng đế cũng vậy nữa. Cứ như thế, các bà chẳng cần phải đến viện để cho người ta thoa bóp mặt nữa.
"Có vẻ một trò ảo thuật - nhưng cũng như các trò ảo thuật, một khi bạn đã biết, thì thấy nó vô cùng gỉan dị". Nó cũng như cái kính máy chụp hình; vì nó hư nên hình ảnh của mọi vật đếu hư hết, chứ thật ra, vạn vật có gì khác đâu. Cha mẹ sinh ra ta với 300.
Trong hai năm, mỗi năm tôi làm 5. Nhưng tôi lại quá lố, hoá mất cả tự nhiên. Trong chiến tranh vừa rồi, một bà nội trợ ở Chicago đã tự nhận ra rằng "phương thức trị bệnh lo buồn là luôn luôn kiếm một việc gì ích lợi để làm".
Mặt tôi vừa toạc vừa sưng, mắt tôi gần nhắm nghiền lại. Sở dĩ tôi đã mạn phép gởi đơn vì tôi nghe có người mách rằng hãng ông lớn nhất trong phạm vi xuất cảng. Con phải bỏ hết oán hận, hết ý nghĩ chua chát đối với bất cứ".
Đại tá George Grook, người da đen cầm quân có lẽ giỏi nhất trong lịch sử Mỹ, chép vào cuốn Tự truyện của ông rằng: "Hầu hết những nỗi lo lắng và khổ sở của người da đen đều do họ tưởng tượng ra, chứ không có thiệt". Hồi đó, khoảng 14 tuổi, ông học trường Hải quân Dartmounth ở Devonshire. Lời đó bây giờ cũng vẫn đúng như 18 thế kỷ trước, khi Marc Aurele viết, lần đầu tiên trong cuốn Trầm tư của ngài: "Tinh thần ta ra sao thì đời ta như vậy".
Nhưng cảnh ngộ của ta khác: ta sống một đời tầm thường quá. Còn những bạn khác thì chết ở đấy sau mười ngày tra tấn. Những du già Ấn Độ nói rằng thở đều và sâu là một phương pháp tốt nhất để trấn tĩnh tâm thần.
"Tôi theo quy tắc đó liền và luôn từ bấy tới nay. Ông nói: "Khi lớn lên, suy xét những hành động của người đời, tôi tưởng có rất nhiều người lớn hơn đã "mua hớ chiếc còi". Mà tôn giáo thời nào cũng đem lại cho tín đồ hai kho tàng rất quý: nhẫn nhục và cậy trông".
Quy tắc 6: Bảo hiểm về bệnh tật, hoả hoạn và tai nạn bất thường khác Sau cùng một cựu chiến binh trong trận Nội chiến đứng ra tuyên bố: "Tôi nhận thấy người đàn ông trẻ tuổi nầy nói thật. Không biết nhờ cậy ai, tôi quay về với Thượng Đế và bắt đầu tụng niệm.