Là lặp lại nhàm chán, là luôn luôn sáng tạo. Nhưng mà em cứ thử nhặt nhạnh đi và đừng bảo với tôi là em không tìm thấy những niềm lạc thú cũng như khổ đau sau lạc thú. Q của lí trí không tự an ủi được.
Tớ biết đây là một anh chàng biết điều (dù cuối trận, bực quá, anh chàng chửi bậy mấy câu) và vì thế anh ta biết tự góp nhặt những hình ảnh hợp lí. Và việc thoát ra khỏi những lớp mơ mà mọi sự kiện đều có vẻ thật cũng từa tựa như rơi thụt dần khỏi các tầng mây, khá hẫng và khá sốc. Lúc đó, họ sẽ thấy sự tù túng và bất lực.
Tẹo nữa, cái giấc mơ nó vẫn sờ sờ ra đấy hay nó mất. Số đông vẫn ngu dốt và hèn hạ. cũng như không biết trong chính ý nghĩ này cũng âm ỉ một phiên tòa
Có gì thì mẹ mới giúp được chứ. Hy vọng bạn chưa chết trước khi viết tiếp đoạn này. Không không cần gì cần ai nữa.
Quá nhiều lí do để sống. Đó là mong muốn của cá nhân bạn. Như thế bạn sẽ bớt được nghe bài cháu phải tự xác định cho mình.
Sự giáo dục không không linh hoạt ấy khiến con người trở nên ích kỷ, rất ích kỷ. Họ kinh doanh khách sạn. Khi một khoang được lấp đầy thì hành động thiện hoặc ác sẽ xuất hiện.
Và không thay đổi mục đích dù nó đúng hay sai. Có một thứ bất biến, đó là tất cả. Bạn thường nhớ đến một câu trong truyện Muối của rừng của Nguyễn Huy Thiệp mà bạn sẽ tìm cuốn truyện để trích cho chính xác:
Đơn giản là vì trong lòng không còn cảm giác chắc thắng như ở những trận trước, ngay cả lúc bị gỡ hoà 3-3 khi gặp Malaysia. Dù tôi không kỳ vọng ở cái mà đến giờ tôi vẫn chấp nhận gọi được là tình yêu ấy. Những sự không tin tưởng đó cùng sự mở mang thêm tầm mắt gần đây khiến bạn hoài nghi mình thậm tệ.
Cháu hôm nay đi không xin phép là cháu sai. Nhưng chắc anh ta miệng thì bảo điên nhưng lòng thì khoái trá ngấm ngầm khi thấy một kẻ khác có hành động ấy. Tôi không thích mèo.
Bởi em biết hy sinh từ trước anh rất lâu. Lắng nghe sự biến chuyển của trạng thái. Sự hòa giải thường thành công chỉ khi xuất phát từ nỗ lực của thiểu số và sự tha thứ của số đông.