Rốt cuộc, khi bớt ngu dốt thì chúng ta sẽ thoải mái hơn với nhau. Ví dụ Tây nhìn thấy chỉ một hành động ấy mà đánh giá người Việt thiếu văn minh thì Tây dốt. Hoặc viết những áng hùng văn ca tụng, trang điểm cho lòng nhân từ, anh hùng của tôi.
Nó có nhiều thiệt thòi hơn tôi là tâm hồn thiếu những kỷ niệm sâu sắc về tình yêu thương, không được ông bà chăm sóc nhiều như tôi. Ta đâu ham hố thắng thua. Có cô nàng nào đó đứng bên lề đường vẫy cờ trông thật giống cô nàng nào đó của tôi.
Đầu tiên là một cuốn sách tiếng Anh dày vài trăm trang. Nhưng mà tôi ươm mầm. Ông cụ rất phấn chấn.
Nàng không chịu nổi nỗi đau trong mắt ta nhưng nàng không ngoảnh mặt đi. Nghĩa là phải chấp nhận cả những sự đê tiện. Còn bình thường thì họ rất dễ ăn dễ ngủ.
Ông có nghĩ rằng tôi có thể giết vợ tôi bằng chính câu chuyện ấy không? Một ngày tôi đến, thấy nàng đã lạnh cóng, trên ngực nàng là cuốn Ra đi thanh thản mà tôi viết theo đơn đặt hàng của ông. Cô ta có lỡ đọc phải cũng đừng nhầm là mình. Nhưng rồi ta nhìn thấy thị trường ảm đạm hiện tại của thơ văn.
Cũng bởi vì chị vẫn giữ được những nét dịu dàng. Mẹ, tôi và một người quen. Mà dù có biện chứng ảo giác nhiều khi thật hơn thật thì bạn vẫn tin vào tính chân thật của đời sống.
Này nghệ thuật, em có phải là em không, sao cứ gõ cửa tôi vào cái giờ này. Chắc bác chưa chữa cho thi sỹ bao giờ. Nên ta đành phải làm một thằng đàn ông với giọng ồm.
Không phải tỏa ra từ tay nàng mà từ hồn nàng và ngay trong hồn ta. Nhưng chuyện sẽ hay đấy, đâu chỉ có dở òm như đoạn vớ vẩn này. À, trước khi kể tiếp chuyện hôm qua thì tôi đốt.
Có lẽ mọi người đều ít thời gian bên cha mẹ. Thiu thiu chứ không sáng choang lõa lồ đôi mắt như khi ngửi thấy mùi kim khí trong những cục từ. Đục khoét tế bào, thịt da, biến đổi gen của cả gỗ đá và vôi vữa, của cả những con gấu bông treo cổ lủng lẳng trước cửa hàng lai giữa tạp hoá và bách hoá của bác.
Lúc này chỉ có bạn là người viết và bạn là độc giả. Những người ngoài cuộc (mấy ai ngoài cuộc) ngồi khoanh tay nguyền rủa lại thường thể hiện thực ra mình cũng chẳng hơn gì. Thế là bạn quên nó đâu có quyền gì mà cấm bạn chọn cả hai hoặc chả lựa chọn gì cả.