- Có một số người vốn ghét làm việc. - Dabasir sắp kể chuyện rồi đó! - Một thực khách ngồi gần đó, nói nhỏ vào tai người bạn ngồi bên cạnh mình, rồi nhích tấm thảm của anh ta lại gần chỗ ngồi của Dabasir và Tarkad. Tôi không muốn làm việc ở đó và bị đánh chết.
- Giờ con cần phải suy nghĩ và hành động chín chắn như một người đã trưởng thành. Số tiền này theo thời gian sẽ gia tăng rất nhiều, đảm bảo sau này bạn sẽ có một số tiền cần thiết để nuôi sống bản thân và gia đình khi mình không còn khả năng lao động nữa”. Ông Sharru Nada bỗng chú ý đến ba ông lão đang cày ruộng bên vệ đường.
- Tôi nghe một người từ Urfa trở về kể rằng, ở nơi đó có một người đàn ông giàu có đang sở hữu một phiến đá trong suốt đến nỗi mọi người có thể nhìn xuyên qua nó và thấy mọi vật ở phía bên kia. – Ông bối rối nói với ông Arad. Để duy trì sự giàu có cho mình, anh nên tìm cách làm cho số vàng đó sinh lợi.
Tôi vô cùng sung sướng với cuộc sống trong giấc mơ đó! Anh Rodan à! Bây giờ, anh đã may mắn sở hữu được năm mươi đồng tiền vàng. Bởi vì đa số họ không biết cách làm giàu, thậm chí khi vàng đến tay, họ cũng không biết cách giữ gìn nó.
Còn kẻ lùa bò thì cũng chẳng giữ cho bò đi đúng hàng. - Mày không biết ngượng miệng khi nói rằng mày là một con người tự do à? Chính do sự yếu kém của bản thân đã dẫn mày đến tình cảnh thảm hại như hiện nay! Một người đàn ông nếu đã mang trong mình linh hồn của một kẻ nô lệ, thì cho dù hắn ta chào đời ở bất cứ hoàn cảnh nào, thì cuối cùng hắn ta vẫn chỉ là một tên nô lệ. Người đàn ông vừa nói xong liền ngồi xuống, bỗng có một người khác lên tiếng:
Nhưng tuyệt nhiên không có ai mời anh một miếng nào. Các bạn nên biết rằng, giờ đây ở Babylon có nhiều vàng hơn các bạn nghĩ và số vàng đó đủ cho tất cả mọi người. Sự hoành tráng, đồ sộ và nguy nga của thành Babylon chỉ còn là huyền thoại.
- Anh hãy ngồi lại dùng bữa với tôi nhé, anh Rodan! – Mathon nói tiếp – Anh sẽ là khách mời của tôi chiều nay. Đêm nay, tôi kể cho các anh nghe về sự khôn ngoan của ông Arkad mà chính Nomasir, con trai của ông ấy, kể cho tôi nghe khi tôi còn là một cậu bé ở Nineveh. Ngoài ra, cư dân Babylon cũng đã có hệ thống giáo dục với những con người có tinh thần sáng tạo, ham học hỏi.
- Thỉnh thoảng có như vậy! – Arkad nói. - Bởi vì anh có nghề nghiệp và tạo ra thu nhập nên cơ hội làm giàu của anh cũng rất cao. Nếu tôi gọi tên người thương gia này theo ngôn ngữ của các bạn thì chắc chắn tôi phát âm không đúng, nhưng nếu tôi gọi bằng tiếng Syri, thì có lẽ các bạn sẽ không hiểu.
Cột sống của tôi sẽ không bị gãy. Sự phát triển của cả thành phố rộng lớn này đều chỉ do bàn tay con người vun đắp. Trước đây tôi có quen một người thợ làm dép tên Ansan.
Tôi chỉ biết hướng đến bà để tìm một chút cảm thông giữa những con người với nhau. Như thế, con cháu của tôi sau này cũng không ai bị khinh miệt về những bất hạnh của cha ông chúng. Vì vậy, món nợ ông ấy đã vay của tôi không bao giờ được trả.