Nói hay hoặc đúng không mà thôi. Và sự chậm chạp trong việc xoay trở cũng đánh mất thời gian để đọc trận đấu. Bạn định ăn sáng nhưng không có cảm giác đói.
Và chúng hoang mang trước những ứng xử thật của đời sống. Nhưng không phải là tất cả. Làm thế nào đây? Làm thế nào để bác ta tin? Phải hoảng hốt, phải vờ tái mét, phải vờ run rẩy, khóc lóc, thở than, căm phẫn, bất bình, độc địa.
Nhưng với một điều kiện: Những người xử tôi sẽ phải chịu chung hình phạt ấy nếu mai đây, công chúng chứng minh họ đã xử sai và lạm quyền. Nhưng như thế chưa đủ. Và tin vào cái chúng ta thích tin, chả cần biết nó là sự thật hay không.
Có thể nó sẽ bị tháo tung cơ thể. Tuổi phát dục đâm không bình thường… Mọi người có thể nghĩ tôi bị tai nạn hoặc làm gì dại dột.
Người nghệ sỹ là kẻ biết biến mọi thứ thành nghệ thuật. Nhưng tiếng gọi của họ át tiếng trả lời của nó. Ví dụ như: Ông không để râu, bác không để râu, cháu lại để râu, như thế là vô lễ, như thế là không được, phải… (Hì, câu này và nhiều câu khác làm bác gái cũng bắt chước).
Nhưng chuyện sẽ hay đấy, đâu chỉ có dở òm như đoạn vớ vẩn này. Đốt xong thấy người hơi nhẹ. Điều đó làm tôi phần nào yên tâm.
Tôi nói câu tôi từng nói với mẹ: Hai năm nữa thì teo rồi ạ. (Đằng ấy lại bảo: Ề, chả hiểu cứ nói thì mới là hiện sinh, trúng thì trúng chẳng trúng thì trật, miễn nói cho sướng miệng). Khi đó ông cụ sẽ bị sốc và không còn cớ gì để mà chờ đợi những câu chuyện của ông.
Nhiều điểm rất giống tôi. Hắn chỉ không có thời giờ làm tuốt tuồn tuột. Hay mình bảo: Tôi đang chìm, đang lắng.
Vừa rồi, máy tính trục trặc, hỏng mất tám trang vừa gõ và một đoạn phân tích mới. Nên cháu mới dám cãi như thế. Vẫn chứng nào tật nấy.
Cả phần cặp giò và bàn chân mới tạo nên hình một chiếc ủng trắng mà nơi đầu các ngón chân là cái công tắc hình nấm không chân như đã kể. Bi kịch chỉ đến khi họ bắt đầu khao khát nhận thức, khi họ bị ngăn cấm tình yêu, khi họ bệnh tật không có tiền chữa chạy, và hứng chịu những bất công lớn. Sao lại xé sách hở con.