Ngọc 2K

Lỗi đặt phòng, tôi ngủ chung phòng với cấp trên mà tôi luôn ngưỡng mộ

  • #1
  • #2
  • #3
  • Khi càng ngày mong muốn tranh đấu cho hạnh phúc càng có vẻ nguội lạnh đi. Mọi người bắt đầu thấy cần xích lại gần nhau và biết tận hưởng cuộc sống. Tao nói mày có hiểu không, cá? Hôm nay tao có 20.

    Hoặc chúng sẽ nổ tung khi dại dột nhảy vào cái tiềm thức như một đống rác dữ kiện khổng lồ. Phải ăn để bác không hỏi: Sao thế? Và còn để lấy sức viết. Úi chà! Chơi trò này tí đã chán.

    Mà dần dà đâm quen, bạn viết mà không biết nó có hay không. Còn nếu không biết gì, cứ để bà già yên tâm với công việc của bà ấy. Vòng một cái đai qua người rồi bật máy cho nó rung dữ dội làm người mình cũng rung theo.

    Em sẽ thôi cảm giác về hư vô, em sẽ thôi cảm giác về dục vọng, em sẽ thôi cảm giác về em, em sẽ thôi cảm giác về tôi hay bất cứ ai bất cứ điều gì. Vì thế mới có nghệ sỹ ẩm thực, nghệ sỹ sân cỏ… Em ngủ từ mười giờ nên không rõ.

    Tớ biết đây là một anh chàng biết điều (dù cuối trận, bực quá, anh chàng chửi bậy mấy câu) và vì thế anh ta biết tự góp nhặt những hình ảnh hợp lí. Và an ủi mình viết với chút niềm tin năng lực vẫn còn. Chẳng ai bóc lột ai cả.

    Tước từng trang, chúng xù lên, mỗi lần tước, cái ý nghĩ ấy lại ngân nga: Đờ mẹ mày. Chẳng nhẽ mình đấm cho đồng chí ấy một phát. Nó dẫn đến những hành động đầy cảm tính khi cần lí tính và ngược lại.

    Mấy môn khác, đôi khi chúng tạo hứng thú cho tôi. Một cái cầu vồng bắc ngang hai hàng cây. Nhưng không bảo được cái đầu nó nghỉ.

    Đã đi một số cây số. Hôm bác trai hút lại, bác gái bảo: Anh chẳng có lòng tự trọng gì cả. Bố là người nói với tôi câu Đi giữa đường thấy tiếng chó sủa đã quay lại thì chẳng làm được trò trống gì.

    Điều đó khiến họ làm cũ và vẩn đục nhau thay vì làm tâm hồn nhau thêm mới mẻ và trong lành. Thế là vô số bịch nylông nước được ném xuống tầng dưới. Cháu phải sống cho ông, cho các cô chú, anh chị và rất nhiều người khác nữa…

    Tôi phải tiếp tục đi với thân xác không được cái đầu dành thời gian chăm nom. Dịu dàng cũng có đấy, không thì sao bạn chưa bỏ đi, nhưng đó chỉ là những sự dịu dàng vớt vát, vừa đấm vừa xoa. Tôi nhớ một câu thơ chợt bật ra trên một chuyến xe từ biển về: hoa cúc vàng lang thang bờ rào.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap