Nhưng không phải không có lúc vì đời sống mà hắn phải đối diện với sự vi phạm phong cách sáng tạo; và vì sáng tạo hắn lại phải lắc lư phong cách sống. Bạn cảm thấy đau nhưng cuộc sống và chính bản thân bạn buộc bạn phải xuyên thủng nó. - Tôi có một đề nghị với ngài-đôi mắt người đàn ông quẹt nên một tia ảo não nhân tạo.
Chuyện học hành vừa qua là do con sức khỏe yếu, với lại ham chơi vi tính. Em hãy tơ tưởng về hư vô những lúc lòng em đầy dục vọng và mơ màng về dục vọng những lúc tâm hồn em dần tràn ngập hư vô. Nhưng sẽ có nhiều trách móc đấy, nếu quả thực bác vào viện là do bạn.
Nên chỉ có thể chống trả yếu ớt rồi ngoan ngoãn chui vào cái khuôn hẹp của họ. Tôi phải tiếp tục đi với thân xác không được cái đầu dành thời gian chăm nom. Hôm nay, chúng tôi đến đó gồm ba người.
Đem lại sự biết rèn luyện và biết hưởng thụ. Để không bị làm nhục (sự tha thứ và chịu đựng của ta cũng chỉ có giới hạn). Khi về đây nghĩa là bạn tự do.
Linh hoạt với những phép xử thế trong quan hệ xã giao bình thường mà rối rắm ở cái xứ xở này. Đi một mình được đã đành nhưng mấy ai không ăn bám vào bình dân. Bịt miệng tôi thì không nỡ (không dám nói là không dám).
Một giọt nước mắt trào ra từ khóe mắt nàng. Nhưng tiếng gọi của họ át tiếng trả lời của nó. Này, lấy cho chú bao thuốc.
Không, tôi không cần biết. Thế là cứ nằm cho ý nghĩ tràn lên, dâng ngập người. Mẹ: Thôi, nhà em không nuôi đâu ạ.
Tất nhiên là sẽ có kẻ khác xen vào nhưng thêm mình nữa là thêm bất công, vả lại, quan niệm như thế sẽ thành thói quen và làm sai trong nhiều việc khác. Mẹ xem xong bảo: Đây là trang hài hước à? Đôi lần tôi nửa đùa nửa thật: Con đứng trong 5 nhà thơ Việt Nam hay nhất. Em hãy thử tin một chút vào điều ngược lại nếu cái em đang (tin) làm em thấy tàn phai.
Đó là những lúc bạn thấy mặc cảm khi viết chuyện này. Không biết thanh minh thế nào. Ai giữ được tuổi trẻ không mang xe đi cầm đồ, ăn chơi, bồ bịch với những quí bà sồn sồn và đào mỏ những con nai vàng ngơ ngác… Hoặc là cứ đi lang thang.
Rồi từ ngày vợ ốm, nhà văn phải dùng hết số tiền dự định cho cuộc đổi đời. Hãy kể cho anh bằng mắt thôi nhé. Như cây bút không mực viết hoài lên trang giấy trắng.