Chắc chỉ phù hợp với mỗi ông Phật. Rồi tự dưng tất thảy lại phá sản. Nhưng tôi sẽ không kết luận điều đó bằng cảm tính hay lí tính.
Và việc thoát ra khỏi những lớp mơ mà mọi sự kiện đều có vẻ thật cũng từa tựa như rơi thụt dần khỏi các tầng mây, khá hẫng và khá sốc. Mỗi khi bác muốn tìm đến một sự tự thanh minh, tự an ủi, một sự giải thoát khỏi bộn bề, khỏi nỗi cô đơn dù mỗi ngày giao tiếp với cả chục cả trăm người. Căn bản cũng tại người đời hay đính bên cạnh nó chữ vì.
Cũng có thể khác, họ có cách để làm ta không cảm thấy xa lạ, tôi nghĩ. Bịt tai lại, im lặng, là xong. Để khai thác trước khi chúng biến chuyển sang mức độ khác và anh chọn cách sống, sáng tạo khác.
Điều này những kẻ cô đơn hầu như không thể cảm nhận. Cũng chẳng ngạc nhiên lắm. Nhưng ông cụ thì vẫn muốn sống.
Tôi không khoái trò ăn vạ, giả điên. Tôi bảo: Mẹ không tin con à? Mẹ lặp lại: …chỉ cần bếch đít một chút. Nhưng sao lòng tôi không hồi hộp, mong chờ.
Và khi đứng trước một phiên toà xử tôi về tội giết người dã man, tôi sẽ nói những kẻ bị tôi giết, chúng không phải là người. Nhưng không hiểu sao, vẫn chưa có được trạng thái thoải mái và hăng say. Món nợ đời lớn nhất của đời người là tình cảm.
Như những lúc tôi không cần em. Lâu lâu, nhà đạo đức thấy đời sống đạo đức cực khổ lại cứng nhắc lắm nên muốn sớm vứt bỏ hết để ra đi, đâm ra ngấm ngầm mê hiện sinh. Hóa ra ngồi đối diện với cái đèn rất lâu rồi mà không để ý cái kiểu dáng và sự phối màu của nó cũng do những tâm hồn nghệ sỹ làm ra đấy chứ.
Trong mơ, có lẽ bạn suy nghĩ chậm chạp và cảm nhận hình ảnh lờ đờ hơn bình thường. Sợ vì cảm giác có thể đánh mất rất dễ dàng. Có những chi tiết của giấc mơ mà bạn hiểu, chúng phản ánh đúng thực tế, nhưng không nhiều.
Mai sau không biết thế nào, nhưng đây là cảm giác sợ phí, sợ mất của một người 21 tuổi chỉ sở hữu thơ và tay trắng. Cũng vì thế mà bi kịch ngày càng nhiều. Lần đầu cảm thấy rõ rệt mình bất lực khi muốn giữ danh dự trong thế giới này khi lâu nay để nó cuốn đi.
Đi xuôi từ Thanh Xuân hướng vào Hà Đông. Không hẳn là sợ mất cho bạn. Và càng ngày càng thấy bớt dằn vặt nếu ra đi vì bạn đã nỗ lực chịu đựng trong một khoảng nào đó và ra đi là để sống cho nó có ý nghĩa hơn.