Ngọc 2K

Cô vợ thích khỏa thân và những gã may mắn

  • #1
  • #2
  • #3
  • Hay bạn đang tự đày ải mình bằng những thứ chưa bán được. Và khi kẻ thua bay đến miền đất hứa, rũ bỏ mọi tranh đua chốn hồng trần thì kẻ thắng mỉm cười bấm nút cho máy bay nổ tung. Chả phải bổn phận gì.

    Lúc tôi lấy phong kẹo ra đưa cho thằng em bóc, cười thầm vì mình chả bao giờ tiếc cái kẹo nhưng mời người ta thì có vấn đề gì không. Tôi đang tự hỏi mình sẽ làm gì sắp tới. Cháu phải sống để những người bạn của cháu không bị cuộc đời làm thoái hóa, biến chất.

    Tiếc là không còn gỉ mũi để ngoáy. Nhưng dù sao thì tôi vẫn bị cái tưởng tượng ngầm ấy ám ảnh sơ sơ. Tôi tự hỏi tôi đang khóc vì thương tôi, vì đau đớn hay vì họ.

    Ông hãy trả lời có hay không. - Ông còn lo xa hơn tôi. Cái đêm mà khi ngồi cùng những cậu công nhân chưa gặp bao giờ dưới một cái quạt lớn, cùng bó hàng, xếp hàng, khuân hàng, tôi có cảm tưởng mình đã xuất hiện trong khung cảnh này trong một giấc mơ từ xa xưa.

    Người lớn thì thật xa lạ. Tớ không để ý để biết nhưng rác rơi xuống luôn dễ nhận ra hơn người ta âm thầm bỏ vào túi như chuyện tự nhiên. Cố tiếp thu để làm tốt hơn.

    Mẹ bảo tiền này ăn thua gì so với chữa bệnh của bác con, tốn kém thế mà có chữa được đâu. Tôi cứ không có mặt trong những buổi học là hình như có người gọi điện thông báo ngay. - Thế thì vẫn phải về để mẹ khỏi mong chứ.

    Vậy mà bác tôi biết đủ chuyện đời. Một tài năng thiện bao giờ cũng có năng lực lớn hơn nhiều so với tài năng ác. Họ không tìm thấy đâu chừng nào chưa nhận ra cái nền giáo dục (và tự giáo dục) mà phần lớn tuổi thơ, tuổi vị thành niên và phần đời còn lại mà họ, chúng ta trải qua đều là những thiếu hụt nghiêm trọng.

    Nhưng vấn đề là bạn tin nếu thế bạn sẽ chóng chết hơn. Bố thì ít khen ngợi con cái nhưng một hôm khách đến ăn cơm, mọi người nói chuyện về tôi, tôi ngồi trên tầng nghe loáng thoáng bố ở tầng dưới nói: …nhưng phải nói là nó dám khẳng định mình viết hay. Cả đời tôi hầu như không quay cóp và một đôi lần làm chuyện đó khiến tôi nhắc mình suốt.

    Rồi thì thời gian trôi, ở những lớp màng được vén khác, chàng trai lại tưởng tượng sâu hơn: Đang nhìn ngọn lửa rừng rực trên cuốn sách tiếng Anh, tôi chợt nhớ đến chỗ thơ. Bạn được thêm một người đối xử dịu dàng.

    Ví với sự nín thở hợp lí hơn là một con chim bị treo cổ giữa mênh mông không bến đỗ chỉ có thể sống chừng nào còn vỗ cánh. Trong sự đồng cảm với sự tàn tạ của công việc sáng tạo. Một tấm gương mà khi soi vào người ta sẽ không ngừng hoài nghi chính mình.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap