Thể lực tốt, tinh thần lành mạnh không hề mâu thuẫn với độ hay của tác phẩm. Nhưng dù sao thì tôi vẫn bị cái tưởng tượng ngầm ấy ám ảnh sơ sơ. Có một hôm đá bóng trong mưa xong, ra sân xi măng uống nước, ngẩng lên trời theo tiếng reo của một người.
Và thế là xảy ra những thảm trạng. Và những khuôn mặt mới như rất thân quen, như gặp ở đâu đó rất lâu rồi. Ăn một chút gì đó nạp năng lượng hay cứ lang thang trong mệt lả.
Tôi khóc có phải vì cảm thấy thế giới thì kinh dị, nhiều mặt quá mà con người chỉ lĩnh hội được vài phần. Không, cháu không bảo bác: Biết rồi khổ lắm nói mãi đâu. Thoát khỏi trước khi họ chết.
Tất nhiên cách nghĩ này và hành động này cũng có phần tác động bởi hành động và cách nghĩ kia, con người tác động qua lại lẫn nhau. Nhưng mẹ tôi ngồi đó, đưa khăn mùi xoa cho tôi. Nhưng không được, cái chăn có vẻ rộng quá.
Và khi mọi người đang ôn thi thì bạn đang viết và đang chết. Tạo nên một thế giới có nền giáo dục như vậy khởi nguồn từ những tiền siêu nhân bị thế giới hỗn tạp còn đầy dã man này tròng thòng lọng vào cổ. Tôi cúi đầu, mở cuốn anbum trên bàn, lật đi lật lại.
Mẹ: Em cảm ơn các bác đã lo cho cháu. Đến nhanh nữa lên, để con người đỡ khổ. Nhưng đó không phải là cái bạn muốn.
Nàng nằm nhớ người yêu cũ. Bác gọi xuống ăn sáng mấy lần bạn cứ lờ đi. Từ ấy, tôi không bao giờ muốn có lại cảm giác sững sờ và buồn nôn đó).
Hắn cho rằng có khả năng đứng ngoài dục vọng và hiểu được cái dục vọng đang có trong mình và xung quanh mới là một trạng thái tương đối toàn diện. Tôi muốn gặp ông cụ. Ông anh cũng làm theo.
Bạn mơ cái gì đó về bóng đá, cái này thì bình thường. Thi thoảng nó đem đến những tổng kết thú vị. Tôi tự hỏi mình đang làm trò gì đây.
Thế thì anh không dám. Chắc tớ và thằng em nghĩ nửa đùa nửa thật, chơi thôi. Tôi không nhìn rõ mặt nàng vì tôi không cụp mắt xuống nhưng tôi như nhìn ra đâu đâu phía sau khuôn mặt của nàng.