Ông anh bảo không khí mờ ảo nhỉ, như sương mù, khó thở hơn bên kia. Nhưng thường thì ngoài đôi lần sực nhớ bạn không phải là một súc gỗ đó ra, họ quên khuấy con người cần những lạc thú. Đơn giản hơn, như hạt bụi bay khắp nhân gian, thành cái gì đó, rồi trở về với cát bụi, rồi lại thành hình, rồi lại tìm về chốn cũ… Nhưng mà trong cuộc phiêu lưu của nó, nó không đơn thuần gói gọn trong hai điều sinh-tử.
Dải đường chính phía ngoài lắp đèn thưa thớt, âm u, bụi mù. Em vẫn nhớ hồi mình chưa về một nhà chứ? Để anh kể lại thay em nhé. Từ chỗ cô ta đến chỗ này đã vài cây số rồi.
Ở đây, sự bắt buộc của bác cũng tốt, cố điều độ dần đi. ĐI đã lên tiếng gọi tôi vì lâu rồi tôi chưa gọi nó. Tự mình biết riêng mình thực sự có loanh quanh luẩn quẩn không.
Đôi lúc họ quá mệt mỏi và dồn nén đến độ không nhận thức rõ hành động của mình. Lăn đến chừng nào bay hơi và ngấm vào da thịt Nhân Gian đến hết thì thôi. Giữa hiện thực và huyền ảo.
Cũng có thể không, người đời thờ ơ lắm, chỉ để ý đến những gì mang tính kích động mà thôi. Có lẽ nếu có vé tháng tôi đã mua. Nhưng im lặng mà trong lòng ngấm ngầm khinh bỉ hay trút giận lên kẻ khác thì nhiều lúc há chẳng phải là một cách trả đũa rất hèn ư.
Khi thường thường, họ vẫn nhầm lẫn giữa lúc bạn thật và lúc bạn đùa. Chỉ là chuyện phiếm thôi. Chị út hỏi ngay: Sao thế? Lắc đầu.
Đôi khi những sự quá muộn làm đời sống trở nên vô nghĩa. Sau mỗi pha bóng hoàn thành nhiệm vụ đầy tính sáng tạo, thay vì vuốt tóc, anh tiếp tục lựa chọn vị trí cho tình huống tiếp theo. Tôi nói câu tôi từng nói với mẹ: Hai năm nữa thì teo rồi ạ.
Các anh các chị chưa bao giờ dám nói dối bác. Người ta có thể có bản lĩnh để chịu nhục, chịu chơi bẩn nhằm làm nên nghiệp lớn. Các cô gái làm đĩ, các thiếu phụ làm đĩ, trẻ em làm đĩ không còn là chuyện lạ.
Bạn bị bóng đè hay gì gì đó từ hồi năm hay sáu tuổi. Tôi là một kẻ có trái tim nhạy cảm và yếu đuối. Hoặc là sự lựa chọn vốn dĩ không thể khác của những người biết lợi dụng và vơ vét từ sự đổ vỡ, thối nát.
Tôi thường tự hỏi từng người quen tôi gặp sẽ phản ứng gì khi đọc những điều tôi viết. Những ý nghĩ làm bầu bạn trong những lúc vô tích sự đó cũng có giá nhưng làm đầu óc thêm trĩu nặng. Dù bây giờ lâu lâu chợt gặp nàng, tôi không thấy hạnh phúc và đớn đau như trước đây vài năm nữa.