Đó là lời chửi thậm tệ nhất của họ. Ông ta bèn kể nỗi lo phiền của ông. ở nhà, ông ghim hết thảy những bằng cấp đó lên trên một tấm lụa trắng, khách khứa lại, ông mở ra khoe.
Rút cuộc, cái com-măng ghế chín vạn mỹ kim đó ai được lãnh, chắc bạn đã hiểu. Ông săn sóc nâng niu, kính trọng bà vợ tật nguyền một cách luyến ái và tế nhị đến nỗi bà phải viết câu này cho một người chị: "Em bắt đầu tin rằng có lẽ em thiệt là một nàng tiên như lời nhà em thường nói". Mỗi tuần kiểm điểm những tấn tới hoặc những sai lầm của bạn.
Tất nhiên là chúng tôi mang ơn ông lắm và hết lòng tìm cách gởi hàng cho ông được mau chóng. Hiện nay cháu đã trở nên một trong những thư ký hoàn toàn nhất mà tôi được biết. Bà Disraeli không phải là một người hoàn toàn nhưng trong 30 năm, bà không ngớt nói về chồng bà, khen ngợi, ngưỡng mộ ông.
Bọn trẻ vội vàng làm theo ý tôi. (Xin các bạn nhớ rằng ông Parsons thực tình nghĩ như vậy). Phương pháp đó không mới mẻ gì.
Chỉ có tiền không, không đủ dụ các văn sĩ có danh viết giúp ông được. Nhưng lời tuyên bố của ông Adler quan trọng tới nỗi tôi phải chép nó lại lần nữa: Thịt thì dai, khoai thì nát.
Người đó, cũng không xa lạ gì với bạn. Ông Gaw, từ đầu đến cuối trầm trồ khen máy móc, phương pháp làm việc và giảng giải tại sao ông cho là hơn những nơi khác. Con chơi bi, đầu gối quỳ lên cát, vớ rách hở cả thịt ra.
Đáng lẽ tôi không nên mua thì phải". Chưa có gì giúp tôi nhiều bằng phương pháp tự xét và tự cải đó. Đành hủy tờ giao kèo, chớ biết sao bây giờ! Em sẽ thiệt 2.
Đã từ lâu, nhà đúc chì quen tỏ sự quan trọng của mình bằng giọng thô lỗ với người lại bán hàng cho ông và la ầm lên, mời họ "cút". Một văn sĩ nói: "Say mê nghe lời nói của một người, tức là tôn kính người đó, mà rất ít người không cảm động trước sự tôn kính đó". Quần áo thì lố lăng mà nhà cửa bày biện mới tai hại làm sao! Nhưng cách bà cư xử với chồng, thì thật là tuyệt diệu và đó là điều kiện cốt yếu để gây và nuôi hạnh phúc trong gia đình.
Nên thử phương pháp ngược lại. Y đầy tật xấu, như một đứa trẻ quá nuông chiều, và hết sức "khó chịu", hành hạ ông bầu đủ tình đủ tội. Đành rằng bà là người đẹp nhất thế giới.
Tôi cũng tin rằng ông không vừa cầm quân, vừa làm chính trị, mà như vậy là phải. Một lần nhận được một bức thư có thêm mấy chữ này: "Thư này đọc cho người ta viết, mà không coi lại". Lần lần, những câu đáp của người đó thành một chuỗi "có", ông dẫn người đó đến một kết luận mà nếu đưa ra ít phút trước, người đó đã cương quyết kích bác.