Họ cử Mike Moritz đến để viết một câu chuyện về tôi và những điều xung quanh tôi. Những người viết tiểu sử chúng tôi dường như đã hoàn thành những dòng cuối cùng. Sẽ chẳng có ai nhìn vào cái bo mạch chủ cả.
ông ấy có thể nói ‘Phải ròi, đó là một sư vi phạm ý tưởng” nhưng ông ấy không nói. “Nếu bạn nói với Jobs về một ý tưởng mới, ông ấy sẽ nói với bạn rằng ông ấy nghĩ nó thật là ngu ngốc. Ông đã bị đẩy ra khỏi văn phòng của mình ở số 3 đường Bandley đến một tòa nhà nhỏ và hầu như trống không không gọi là "Siberia".
“Anh không thể tưởng tượng được là anh ta thông minh đến thế nào đâu. " Vì vậy, ông đã đưa các bản thiết kế của mình cho các nhà quản lý tại HP vào mùa xuân năm 1976. Tôi vẫn luôn ngưỡng mộ Steve nhưng tôi thật khó có thể làm việc với ông ấy.
" Sculley, người thường giữ thái độ mềm mỏng, đã phản ứng lại gay gắt, ông chỉ ra rằng Jobs đã không thể cải tiến được phần mềm của Macintosh, tạo ra được các mẫu mã mới, hoặc là thu hút được khách hàng. Vào một dịp cuối tuần, Jobs tới của hàng Macy’s ở Palo Alto và một lần nữa dành thời gian nghiên cứu các thiết bị, đặc biệt là các sản phẩm Cuisinart. Một đêm nọ, trong một quán rượu ở San Francisco, ông ngả người về phía trước với một thái độ nghiêm chỉnh và cố gắng phân tích điều này:
A Bug’s Life ra mắt 6 tuần sau đó, theo đúng kế hoạch ban đầu. Tôi biết anh thích đàn ông”. Amelio coi câu trả lời này đồng nghĩa với việc Jobs chưa bán số cổ phiểu của mình, và thông báo việc đó.
Khi Wozniak thiết kế xong thì Steve ngồi trên một chiếc ghế dài bên trái ông bọc dây những con chip trên bảng mạch khung. “Tôi chỉ có một câu hỏi thôi”, Bewkes tiếp lời. Bởi vì ông không đủ tiền để trả cho thời gian sử dụng máy tính, ông đã viết mã bằng tay.
Đây là những thiết bị sau máy tính cá nhân cần có trực giác hơn và dễ sử dụng hơn máy tính cá nhân, và trong đó phần cứng, phần mềm và các ứng dụng cần được kết hợp càng nhuần nhuyễn hơn so với máy tính cá nhân. Thay vào đó, ông chỉ học những gì ông muốn như lớp học nhảy, nơi ông có thể thỏa mãn óc sáng tạo của mình lẫn việc có cơ hội để gặp gỡ các cô gái. Tổng giám đốc Sony Nobuyuki Idei đã phân trần với tổng biên tập Red Herring Tony Perkins rằng: “Anh thừa biết Steve ròi đấy, ông ấy luôn có lộ trình làm việc của riêng mình.
Jobs mỉa mai đáp: “Liệu Alexander Graham Bell có làm bất cứ một nghiên cứu thị trường nào trước khi phát minh ra điện thoại không?”. “Vì cái gì mà các ông lại lôi Steve vào một quyết định như thế này?” Amelio đáp trả một cách giận dữ. Nó có dáng vẻ sang trọng nhưng lại mang hơi hướng như một thứ đồ chơi.
Tôi chưa bao giờ thấy một tấm ảnh nào của cha ông, Paul Jobs, và tôi đã phải giật mình khi tôi thấy một tấm ảnh về một người đàn ông đẹp trai dường như đang chết đói trong tay ôm một đứa trẻ vào những năm 1950s. Jobs chưa bao giờ giành được danh hiệu “ông bố của năm”, ngay cả khi ông có nhiều thời gian trong tay. Sculley mỉm cười và hồi tưởng về “cuộc sống điên cuồng và khổ hạnh trong một căn hộ lộn xộn của thành phố New York” những năm đầu trong sự nghiệp của ông.
Trong hàng loạt các cuộc trao đổi giữa chúng tôi, rất nhiều lần ông đã đề cập đến việc ông hy vọng ông sẽ để lại những di sản gì. Nhưng có một vấn đề. ” Jobs trở nên thủ thế khi chủ đề này được nêu ra.