Nott cảm thấy một nỗi thất vọng to lớn đang chiếm lấy lòng anh. Chúng phủ xuống con đường mà Nott đang phi ngựa về thành lẫn chỗ mụ phù thủy Morgana nham hiểm. Bất cứ hiệp sĩ nào cũng biết rằng nguồn nước tốt nhất trong khu rừng Mê Hoặc là nước của Bà chúa hồ.
Được rồi, ngươi hãy nói đi, nhưng khẽ thôi. Vì vậy hãy giữ im lặng và đi đi. Chàng muốn cảm ơn ông thật nhiều.
Cây Bốn Lá thần kỳ chứ gì? - Dẫu sao thì ta cũng đã sống với những giấc mơ thật đẹp mấy ngày qua trong khu rừng này. Trong khi Max đạt được những thành công và hạnh phúc tràn đầy trong cuộc đời từ sự khởi đầu vô cùng khó khăn, từ hai bàn tay trắng, thì Jim lại không thể làm được điều đó, lúc khởi đầu ông đã được cuộc sống ưu đãi rất nhiều.
Với thanh kiếm trên tay, chàng vừa ngủ vừa canh chừng thú dữ. Và "điều gì đó" chính là tạo ra những điều kiện cần thiết để đảm bảo rằng những cơ hội - điều mà ai cũng có - không chết dần chết mòn như những hạt giống rơi trên mảnh đất khô cằn. Đây là cây bốn lá duy nhất trên đời rất quý mà nếu người nào có được nó thì sẽ có được một món quá độc nhất vô nhị: đó là sự may mắn vĩnh cửu.
- Ngươi có chắc là không muốn nói chuyện với ta về. Nhưng Merlin đã lừa ngươi. Nott bây giờ đã không còn chịu được nữa.
Phải biết tin vào chính mình. Chẳng thấy thú dữ đâu để thử thách, dù buổi tối đó đây vẫn vọng về những tiếng hú bí hiểm. Sid suy nghĩ về câu hăm dọa đó và sự việc mới xảy ra.
Chính anh đã quyết định đi tới khu rừng Mê Hoặc. dần dần át cả tiếng dế kêu râm ran khi đêm tối đang chuyển sang rạng ánh bình minh chiếu qua từng kẽ lá. Bà đã sống ngay từ ngày đầu tiên trong khu rừng này.
Sao Nott lại có thể tin lời mụ ta nhỉ? Anh ấy không biết rằng là một hiệp sĩ thì điều quan trọng nhất là không được đánh mất niềm tin, không nên bận tâm và bị ảnh hưởng bởi lời lẽ của những kẻ không chắc là có thiện ý tốt, ngay cả khi họ giả bộ tốt với mình vì một động cơ nào đó. Anh chẳng biết làm gì hơn ngoài việc chạy đi săn đuổi vài sinh vật hay con thú kỳ lạ. Điều quan trọng chính là những việc mà con đã làm để chuẩn bị cho nó.
Với tài năng của mình, cha tôi ngày càng khuếch trương nhà máy đó lên. Cũng như lần trước với Nott, chẳng có tiếng trả lời nào vang lên cả. Morgana rất hiểm độc.
Nhận ra Nott, anh mừng rỡ: Khi ngựa chạy, cây kiếm đã tạo nên một đường cắt sâu. Khi xong việc, Sid nằm xuống nghỉ lưng.