Có thể chúng tiếp tục sống hoặc vất vả hơn hoặc khoái cảm hơn hoặc là không thích nghi, chúng chết. Cuộc đời bạn có nhiều lần vỡ. Cười vui cho dễ sống.
Đó là xu thế sống hợp lí của thời đại này. Không hiểu sao tôi không có thiện cảm với các chú. - Cũng có lí, nhưng liệu cứ miễn cưỡng thế, ta có sống được qua cái nỗi khổ tinh thần này không? Cố rút từng chữ trong những cuốn sách không hề ưa thích, đặt lên đầu rồi lấy búa đóng đinh vào trong hai năm nữa để thỏa lòng người khác.
Thôi thì dùng vào chỗ khác. Hắn cũng thông minh đấy chứ. Tôi cười khùng khục trong họng.
Tôi về, cũng đỡ in ít. Con mèo lại sán vào tôi. Như một con người từng trải, ông không thở phào nhẹ nhõm
Hơn nữa, bạn chẳng ăn đủ một lượng calo cần thiết để giấc ngủ được béo tốt. Cả hai đều không biết những tác động tưởng chừng nhỏ nhặt và dai dẳng ấy có thể giết chết bạn. Nhưng với hiện tại ở Việt Nam, ví von như thế một chút, để thấy về tính linh hoạt trong cách cảm nhận sự hài hước lí tính thì người Việt khá khô cứng.
Lúc đó, họ sẽ thấy sự tù túng và bất lực. Anh bạn bên trái bảo khán đài A bao giờ cũng buồn hơn các khán đài khác. Và với trí tuệ cùng được mở mang, biết đâu có thể hiểu nhau hơn.
Có điều, con đường thì khác. Bây giờ có bảo tớ là đạo đức giả cũng chả mấy ai bắt chước đâu. Nhưng khi những người thân cũng tham gia vào dư luận, nếu không muốn gạt họ ra khỏi đầu, chỉ còn cách hứng chịu những oan khuất họ vô tình mang tới.
Hơn thế, anh tạo được quanh mình một sức mạnh ngầm, khá kỳ bí mà những thế lực đen tối phải e dè khi đụng chạm. Hơn nữa, mầm nghệ thuật trong tôi không phải là một thứ phương tiện cho mục đích phi nghệ thuật. Nó tiết ra những chất tạm lãng quên hết đớn đau.
Phải ăn để bác không hỏi: Sao thế? Và còn để lấy sức viết. Khi bạn vừa vùng ra khỏi giấc mơ này thì đã bước vào một giấc mơ khác. Bác trai có mấy câu tủ làm bạn muốn bội thực.
Độc giả đâu có ngu đến nỗi vơ đũa cả nắm. Mà tôi đã làm gì có những cái đó. Đúng là sống phải như thế, thời nào cũng cần thế.