Rồi xuyên suốt thời thơ ấu, tôi chuyển nhà ba bốn bận. Tôi ngồi đây đoi đói tình người khi mọi người đang lo lắng ở nhà, gọi điện đi tứ phía. Một kiểu hăm doạ của trẻ con.
Hãy kể cho anh bằng mắt thôi nhé. Chỉ có viết và là một tài năng lớn thì anh mới có một thứ danh tiếng và uy lực tương đương quyền lực. Chúng giúp ta góp nhặt được một số thứ thú vị.
À, hôm trước thằng em có hát bậy trong nhà tắm: Nắm tay nhau cùng bước bên nhau vì hạnh phúc con lợn. Nếu tôi còn đến đây, cũng không câu nệ là để viết, tôi nghỉ ngơi. Bạn không nghĩ sự suy kiệt này chủ yếu do chạy nhảy quá sức mang đến.
Mà bác thì dùng toàn công thức. Có điều, người người làm kinh tế, nhà nhà làm kinh tế. Nó dễ là một cú sốc nếu không chuẩn bị kỹ.
Một vài người cùng đội bóng, một vài người lạ. Hoặc: Môn này không phải học. Mẹ không giúp được tôi đâu.
Tôi mong nó đọc nhiều hơn nữa, khi đó nó sẽ có suy nghĩ khác về gia đình, không như cái cảm xúc của một đứa trẻ không được nhiều hồn nhiên (dù nó vẫn hay tồng ngồng thay quần áo sau khi tắm trong cái phòng đã chốt cửa có mặt tôi và ông cậu). Nếu không có một lực đẩy cực lớn. Tôi có nhớ một lần về quê ăn cưới, bác ngượng ngùng trong chiếc áo bó cổ lọ.
Bác trai bảo: Cháu nó vừa mời rồi. Đi ra chợ Đồng Xuân chọn hàng, vất vả đèo về, rồi bán được lãi cũng thú vị lắm chứ. Bạn dường có hai con đường trước mặt: Học tiếp đại học và đi bên nghệ thuật.
Cái đuôi nó rơi xuống màn hình. Chính sự hiện sinh của nó (chứ chả nhẽ là thượng đế) tạo ra cái xã hội phải có đạo đức và đủ thứ hầm bà lằng mà chúng ta đang có. Hoặc mở tủ đọc lại thì dễ lại đâm chán đời, bất mãn.
Chính nó làm bạn đau không ít. Nhưng bác ta không tin. Nhưng nhìn thấy nhan nhản và ai cũng biết thì lương tâm và danh dự chung có vấn đề.
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ. Ông Diểu tức giận giương súng. Biết đâu ngày nào đó, có chủ chó đến giơ miếng xương ra đã xoắn xuýt vẫy đuôi.