Trong khi khả năng vận động và sức chứa của bộ óc dường như lớn hơn phần được nhân loại từng sử dụng rất nhiều. Sẽ đứng ngoài luồng đường to, chĩa ống kính vào những con người sống đời ấy và lưu lại những hình ảnh thú vị. Chúng khác nghĩa nhau nhưng nghe thì na ná như nhau.
Vừa đỡ mệt sau căng thẳng, vừa đem lại cảm giác tự nhiên, hoà đồng. Dừng lại vẫn là chơi. Tôi không thích mèo.
Nhà văn tóm lấy bất cứ ý nghĩ nào đến. Chàng ra về thắc mắc: Tại sao nó chẳng yêu mình? Khỉ thật! Hai tiếng nữa tôi đã làm gì? Chắc vẫn thế! Thế là thế nào?
Lần sau rút kinh nghiệm nhé. Chả thằng nào là không biết quay cả. Hoặc lúc phấn khích.
Một số người giúp đỡ nhiều. Dù có thể nói chúng tôi yêu thương nhau. Nên cháu mới dám cãi như thế.
Thấy cả thơ, mẹ bảo: Đừng đốt, để mẹ đọc. Có đứa trẻ vừa mút kem vừa sán lại gần tò mò xem bà già bới rác. Hôm trước, chị cả con bác bảo tôi: Hôm qua, em làm mẹ khóc đấy.
Tôi không hề phản đối. Tôi, nó, không cần ai gọi cũng có thể vùng dậy ngay khi có việc cần. Họ là mỗi con người.
Bác trai: Bây giờ tôi xin nói vài lời với cậu mợ, với cháu. Học tốt và nên người? Là một nhà thơ thiên tài và để có được danh hiệu ấy, bạn phải âm thầm nhẫn nhục trong nhiều năm, như thế đủ chưa? Bác gái nói Bác chỉ cần cái danh tiếng. Nhưng đấy là chuyện của buổi sớm.
Như một con rết hoặc như một con rắn. Đồng chí nào mai sau làm quản lí giao thông xin nhớ cho cái vụ này. Luyện trí nhớ là thế nào? Là nhớ ra vì sao bạn không được viết hoặc không viết được.
Ừ, ta chỉ là cái miệng cô gái xinh xắn tóc vàng trong tivi kia đang đớp đớp cái đuôi con mèo nghệ thuật nằm trên nóc. Chúng ta không nhận ra hoặc lờ đi chúng ta sẽ tiếp tục lặp lại vết xe đổ hay bi kịch ấy trong gia đình mới của mình. Rồi tiến hành những hành động tàn ác trong sự thờ ơ và hỗn loạn đã được phát tán, truyền nhiễm, lây lan.