Chúng ta được thoải mái nói những gì ta muốn mà không phải chịu áp lực hay chịu trách nhiệm khi nói một từ cụ thể nào đó! Bạn đang trên một ngọn “sóng Xanh”. Tuy nhiên, bạn cũng không nhất thiết phải tập trung trong 15 phút để tìm ra những hình ảnh buồn cười nhất.
Nói đến phiếu nộp phạt, một cảnh sát đã từng chặn một tên thuộc dân Hippi “thiên thần của địa ngục”, hắn đang lái chiếc xe Harley David với vận tốc vượt quá mức cho phép. “Không”, nữ hoàng trả lời, mặc dù bà đã nhớ ông ta rất rõ. Nửa tiếng sau, bụng bạn no căng.
Tên bốn người con của Frank Zappa: Dweezil, Ahmet Emuukha Rodan, Moon Unit và Diva Magika Zappa. Thái độ tiêu cực tức là khi chúng ta tin rằng việc nhớ đến người này chẳng có ích lợi gì. Bạn cũng có thể biến hành động đỗ xe thành một thói quen có tính chất liên tưởng như sau: hình dung rằng mỗi khi ra khỏi xe, bạn đóng cửa và khóa xe, bạn phải xoay tròn 360 độ.
Chúng ta bắt đầu dựng lại cuộc trao đổi đó. Cụ thể hơn, bạn nên nghĩ đến việc bạn sẽ làm. Một phút trước khi thuyết trình, anh ta đi vào phòng họp, cảm thấy bồn chồn, lo lắng.
“Mình đã ghi số điện thoại của ông ấy ở đâu?” Chúng ta cố nhớ và bắt đầu lục tung bàn làm việc lên để tìm. Phòng số 3 (phòng ngủ): 11. Nên, chúng ta có thể làm gì để nhớ thứ mà ta không hứng thú chút nào?
Sản phẩm chính của công ty là cánh cửa biểu diễn lớn kiểm soát số lượng các đấu sĩ và sư tử vào đấu trường (Cánh cửa này sẽ tự động đóng lại khi một trong số họ cố gắng trốn thoát). Đó có thể là người phụ nữ đối diện với bạn cũng sưu tầm cả ngựa và hạt đào. Tôi đồng ý với bạn vì bất kì ai nghĩ rằng nó không có hiệu quả thì nó sẽ chẳng mang lại kết quả gì.
Phương pháp đó đòi hỏi chúng ta phải tìm ra một ý nghĩa cho ngày mà sự kiện đó xảy ra. “Quy luật bầy đàn” nói rằng: “Nếu mọi người cùng làm thế thì có nghĩa rằng đó là cách nên làm. Ngay khi Sheila nói với bạn rằng cỡ giày kiểu châu u của cô ấy là 39, bạn hãy chuyển con số đó sang từ mob (đám đông).
Hãy đưa người bạn của chúng ta, Billious Gaitous, vượt thời gian để đến với phòng họp hiện đại của công ty. Đã có hàng chục người lính “trong trí tưởng tượng của ông” đang chạy lên chạy xuống cầu thang. Chúng ta được thoải mái nói những gì ta muốn mà không phải chịu áp lực hay chịu trách nhiệm khi nói một từ cụ thể nào đó!
Khoản chi đầu tiên là Văn phòng Chính phủ. Tôi đã gặp 40 người tham gia này lần đầu tiên là khi tôi đang chuẩn bị thuyết trình một bài giảng rất thú vị trước họ. Có một khuynh hướng bản năng ngăn cản phương thức này, đó là sự chần chừ.
Con ngựa của Caligula thì bất tỉnh khi nghe xong câu chuyện về con sư tử. Và thực tế là chúng ta đã cố ghi nhớ số điện thoại đó. Phải, chúng ta đang nói đến phương án tốt nhất, nhưng nó lại thật khó nuốt.