Nắng lên, nóng, bạn cởi áo len ra. Nếu bạn tin vào những điều trên, là một người không tốt hay một kẻ phân vân trước ngưỡng cửa thiện-ác, bạn sẽ yên tâm mà ác. Trẻ con chui ra từ đâu nhỉ? Nách? Mồm? Không phải.
Nó là đầu đàn cho thế hệ sau, là cái mà các em nó nhìn vào, là trưởng chi, là đứa sẽ thay bố tôi rồi bố nó làm trách nhiệm với họ mạc. Mình được khóc cho mình. Nhưng sẽ có nhiều trách móc đấy, nếu quả thực bác vào viện là do bạn.
Bạn cũng đang tự cho mình cái quyền có thể gọi là phán xét đó. Còn lại, không xứng làm bạn tôi… Ông cụ bảo thích nhấm nháp sự đau đớn ấy.
Tớ sẽ cho cậu nhiều lắm. Rồi hắn biến đi đâu đó. Bạn mơ cái gì đó về bóng đá, cái này thì bình thường.
Mất thương hiệu hơi bị phiền. Để không khóc, phải cười thôi. Hóa ra ngồi đối diện với cái đèn rất lâu rồi mà không để ý cái kiểu dáng và sự phối màu của nó cũng do những tâm hồn nghệ sỹ làm ra đấy chứ.
Trẻ con chui ra từ đâu nhỉ? Nách? Mồm? Không phải. Ông anh bảo chắc cháy được cả ngày. Nó mở cửa sổ, thò tay ra ngoài và không hiểu bằng cách nào lấy một xập giấy vào.
Trực giác giúp tôi luôn biết phải làm gì, chỉ không ai biết điều đó mà thôi. Và bạn cảm thấy, nằm ngủ tiếp tiếp có vẻ tốt hơn cho bạn. Đã bảo chả thích viết đâu.
Tôi cứ mãi im lặng nhìn vào trang sách. Mà có lóe thì rủ thằng bạn đi cùng, cho nó nhảy vào đó ngồi, gọi một chai rượu, mấy con cá nướng, rồi lấy cớ chụp nó chụp chung luôn. Bạn đã thực sự dấn thân rồi.
Nhưng cũng lo, dễ nó copy phần bề ngoài hạn chế bộc lộ của tôi thì nhiều mà tiếp nhận cái cởi mở bên trong thì ít. Đến lúc bác gắt: Bác bảo xuống ăn sáng có nghe không nhỉ! Rồi lên cầu thang, thì bạn mới cúi đầu lò dò bước xuống. Hơi buồn cười, bị hại cần sự tha thứ của bị cáo.
Có một cái gì đó cản trở họ, chúng ta. Bố tôi tốt, hy sinh cho gia đình nhưng có điểm giống ông nội tôi là gần như không bao giờ tâm sự với con cái, không bao giờ nói chuyện sinh lí sinh liếc. Mùa đông thì mấy chiếc áo len dày sụ mớ ba mớ bảy.