Ngọc 2K

[meriolchan] siêu phẩm em meriol chan cosplay móc lồn p2

  • #1
  • #2
  • #3
  • Để râu toàn bọn chả ra gì. Quả vậy, có một lần chúng tôi tưởng ông cụ đã về trời rồi. Cũng có thể không ai chịu thua ai, họ chơi sát ván cho đến những quân cờ cuối cùng.

    Tôi ngồi trên nền gạch, xé những trang thơ ra và đốt cho bằng hết. Hãy để họ nói Những điều không sáng tạo. Vì điều đó sẽ khiến bạn buồn ngủ mà không ngủ được.

    Ông có nghĩ rằng tôi có thể giết vợ tôi bằng chính câu chuyện ấy không? Một ngày tôi đến, thấy nàng đã lạnh cóng, trên ngực nàng là cuốn Ra đi thanh thản mà tôi viết theo đơn đặt hàng của ông. Lúc tôi khóc, dường tôi có hỏi tại sao mình khóc. Tôi thương chúng vì chúng bị thời đại xô đẩy, kích thích đến sự phá luật trước khi học luật, trước khi có được một bản lĩnh và suy nghĩ chín chắn về tự do và khuôn khổ.

    Nhưng bạn muốn xin lỗi trước cho sự ngộ nhận và quảng cáo láo làm mất thời gian độc giả dành cho những cái hay ho khác nếu tác phẩm dở. Còn tĩnh tâm mà viết. Bởi vì sự cập nhật ấy sẽ đem lại hiệu quả, rút ngắn những vất vả do sự rườm rà.

    Hay mình bảo: Tùy đồng chí hiểu. Dư luận thì ác nhiều hơn thiện. Cái mà là một người thì đứng ở vị trí nào cũng có quyền nói.

    Xuống đó để ôn thi nghĩa là mỗi ngày bạn sẽ phải có mặt trên cái bàn học chừng nửa ngày. Phải chăng sống là để phát triển nghệ thuật và làm nghệ thuật là để phát triển đời sống? Rồi những ý niệm chưa được đụng chạm đến tỏ ra hờ hững với những cái đã được bóc vỏ. Dù có thể nói chúng tôi yêu thương nhau.

    Kẻ có tài là kẻ biết tận dụng mọi thứ, kể cả cái hỏng hóc, kể cả sự tuyệt vọng của chính mình. Chừng nào tôi chưa cùng chia sẻ với họ những nhọc nhằn và họ cũng không đồng cảm dù chỉ phần nào nỗi ê chề của tôi. Tránh đi được cái chết của hàng loạt tâm hồn không chịu nổi áp lực của sự đê tiện.

    Đây chỉ là nửa đùa nửa thật thôi mà có người tưởng đùa thật, có người lại tưởng rất nghiêm trọng. Gục đầu vào cánh tay và những giọt nước mắt to lớn nóng rẫy của ông phải lao xuống ngọn dốc tay với sự hoảng hốt và run sợ. Chưa từng hỏi và chưa từng ai trả lời.

    Vì nó lại muốn chữa cho chính bác sỹ. Rồi từ ngày vợ ốm, nhà văn phải dùng hết số tiền dự định cho cuộc đổi đời. Trực giác giúp tôi luôn biết phải làm gì, chỉ không ai biết điều đó mà thôi.

    Em biết tính cháu không thích đến ở nơi lạ. Tuổi già đang đến, mẹ cần tình yêu thương của những đứa con. Tôi nào có muốn lấy nước mắt ra làm vật đấu giá, lúc đó tự nhiên khóc thì khóc thôi.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap