- Theo tớ biết thì bộ phận của cậu lúc nào cũng hoàn thành tốt công việc. Vậy theo cậu, đâu là những điều cậu nên làm để hoàn thành dự án đúng hạn? - Theo tớ biết thì bộ phận của cậu lúc nào cũng hoàn thành tốt công việc.
Duy chỉ có một điều là Josh đã vượt quá phạm vi thẩm quyền của mình khi giải quyết những việc mà tớ đã giao. - Đến lúc này, cô ấy bớt nóng giận hơn và đã chỉ cho tớ thấy một sự thật hiển nhiên khác nữa. Một lần nữa, công việc trong bộ phận của James lại trở nên trôi chảy.
Tớ biết cậu có khả năng đánh giá con người rất tốt. - Còn làm gì được nữa kia chứ? Bọn tớ cùng ngồi lại để bàn bạc công việc một cách kỹ lưỡng hơn rồi bổ sung những yêu cầu về thời gian. Josh đã ra một quyết định không chỉ ảnh hưởng đến bản thân anh ta mà còn đến uy tín của cả bộ phận.
Thế nhưng James đã biết hậu quả sẽ như thế nào nếu anh làm như thế. Thậm chí vào ngày thứ bảy, anh còn có thời gian để đưa các con đến công viên chơi - một điều mà anh đã nhiều lần thất hứa với bọn trẻ. - Biết làm thế nào được, - Jones phá lên cười.
Một lần nữa, James lại bước đến bên chiếc bảng trắng. Thế là James bắt tay vào xác định thời hạn cho từng công việc và nói chuyện cụ thể với mỗi nhân viên một lần nữa. Vì bản thân cũng là một nhà quản lý, tôi hiểu mình nên viết một quyển sách thật ngắn gọn và súc tích, sao cho ngay khi đọc xong là độc giả có thể ứng dụng ngay những gì đã đọc vào thực tế để tạo nên những thay đổi tích cực trong công việc của họ.
Và anh tự hỏi, liệu nghệ thuật ủy thác công việc mà anh đã có dịp học hỏi có thể được áp dụng hai chiều, tức là cả với cấp trên và cấp dưới hay không? Anh sực nhớ đến câu chuyện của Jones và Jennifer, rồi quyết định chấp nhận mạo hiểm. Nghe thấy thế tớ cũng cảm thấy an tâm. Rồi họ làm việc trong cùng một công ty và mua nhà trả góp ở cùng một chung cư.
Tớ nói rõ những điều tớ mong đợi, những điều cần phải tuân thủ và những điều cô ấy có thể tự ý quyết định. Câu chuyện của Jones giúp anh học được rất nhiều điều, không chỉ từ những sai lầm của bản thân mình mà còn cả từ những sai lầm của Jones. - Chào anh bạn, - James cất tiếng chào khi bước vào phòng Jones.
Suốt những năm trung học, lúc nào Jones và James cũng chơi với nhau, cùng chọn những môn học giống như nhau, thậm chí cùng chơi các môn thể thao giống nhau. Thậm chí, anh còn không nghĩ đến điều đó nữa. Giờ thì tôi đã hoàn toàn yên tâm.
Dĩ nhiên cậu đã làm rất đúng. Jessica không thể che giấu cảm giác hụt hẫng đang xâm chiếm trong cô. Anh xác định rõ những yêu cầu của mình.
Cậu đã không tiến hành bước kiểm tra, đối chiếu - vốn là một giai đoạn cực kỳ quan trọng khi thực hiện những dự án lớn và phức tạp. Và dĩ nhiên công việc của họ cũng hiệu quả hơn. Cô ấy chỉ đáp gọn lỏn: "Ổn cả".