Lần khác, chúng tôi lại vào nhà ông bà ngoại tôi ở Hà Đông. Ví dụ: Chọn ảo hay thật? Bạn dễ mắc lừa nó ngay. Hãy làm một chút miêu tả về âm thanh phố xá.
5 phút, 10 phút, 15 phút… Tôi cứ nghĩ miên man… Thậm chí, có lúc tôi nghĩ biết đâu trượt tôi sẽ học nhạc, học họa hoặc đi buôn bán thơ và không thơ. Sự vô trách nhiệm và trái tim chai sạn của con người có thể gây ra bất cứ thảm họa nào…
Bác thích gánh nặng của sự hy sinh này chứ? Không, tất nhiên là không rồi, có ai thích mệt đâu. Nhưng chị đối tốt với tôi, tôi biết làm sao được. Bạn lại tự hỏi mình trên con đường sao bạn không thấy lo lắng hay ăn năn trước cái tin ấy, bạn chỉ nghĩ đến cái có thể xảy ra với mình.
Cả nhà mong bác bỏ, cũng vì sức khoẻ của bác. Bằng cách chung sống với nó và tìm cách diễn đạt nó. Đến nơi ở hiện tại thì mấy năm mà không biết ai là hàng xóm.
Giá nếu biết có ai đã viết về chuyện này thú vị hơn nhiều (chắc là có rồi) thì có lẽ hắn sẽ phải nỗ lực hơn. Hoàng Lão Tà trong Anh hùng xạ điêu không bao giờ thanh minh dù luôn bị oan lại làm kẻ khác bị oan lây. Bạn vẫn nhớ khung cảnh đó.
Lăn về đâu? Mình chẳng biết. Tôi khóc vì những câu hỏi tâm thức như thế sau cả chục năm làm tôi mệt mỏi. Một là: Nếu tôi hoặc một người tôi yêu mến mắc bệnh hiểm nghèo cần chữa trị với chi phí rất lớn thì làm thế nào? Hai là: Khi phải hứng chịu những bất công của quyền lực thì phải chống lại bằng cách nào?
Nói chung là vẫn có thể tung cánh. Vì thế mà nó làm bạn hay tự hỏi bạn có phải là bạn không. Cũng chẳng nhớ được nhiều.
Và dần hình thành được nhiều cái trong đầu. Mãi rồi bạn mới nghĩ ra phải bịt tai lại và quả nhiên là nó dứt. Bởi vì, khi các bậc cha mẹ làm cha làm mẹ họ thường quên mình từng là những bậc con.
Nếu không có một lực đẩy cực lớn. Một vài người cùng đội bóng, một vài người lạ. Bạn thích bác trai và sự hoà hợp của hai người ở những thời điểm như thế.
Dù không bao giờ có tận cùng. Muốn sớm đến chiều để chạy ra các sân bóng. Cháu nói thế không đúng.