Ta không thích nổi cáu. Nhưng không được, cái chăn có vẻ rộng quá. Và minh chứng cho điều đó là đến thời đại công nghệ cao này, còn quá nhiều con người không được hưởng một tẹo teo giáo dục tử tế nào.
Những phiến đá cũng thật êm, mời gọi ngả lưng. Từ chuyện mất xe cỏn con mà mình giao lưu được thêm một người. Nó trơ trẽn và thản nhiên đến độ bạn muốn xông vào đánh nhau với nó, muốn biến thành một thứ âm thanh man rợ hơn để đè bẹp nó.
Không chống lại thì sẽ hình thành một truyền thống mới, một thứ truyền thống mới đầy chai sạn của dân tộc. Muốn nóng hơn nữa thì múc gáo nước trong cái chậu gỗ để ở góc kia đổ vào lò than kia. Bác nói thế thôi nhưng bác hạnh phúc vì bán được hàng.
Tất nhiên, sự mặc cảm không thể bắt hắn hủy diệt những cảm quan mới nhưng mà làm hắn mệt. Chỉ như mỗi ngày đều đều ăn một phát búa gỗ vào đầu. Tôi hơi ngại sau cái kẹo là một sự thân quen.
Lúc tôi khóc, dường tôi có hỏi tại sao mình khóc. Tôi từng cảm thấy lo khi mình đơn độc mà đời thì không thiếu lúc phải đấu tranh. Dùng cứt thì không hay lắm.
Và lại thấy quyển sách bị xé. Bố mẹ con cũng buồn. Và nếu không muốn giật mình thì phải căng thần kinh lên mà chờ họ ném nốt chiếc giầy thứ hai.
Nhưng càng lớn, tôi càng dốt. Tôi khuyến khích nó đọc sách văn học để mở mang nhận thức có tiềm năng nhưng bị bó hẹp của nó. Hiếm hoi có nhà phê bình nào dám phát biểu cái mà họ tìm thấy trước người khác.
Tôi có làm gì ám muội đâu. Hồi ấy em thật bướng bỉnh và luôn chọc tức anh. Nhưng mình không thể không giận điên khi thấy nụ cười mỉa làm trào ra cả cái tưởng tượng không nên biểu lộ ấy.
Và em biết không? Xé toang lồng ngực moi trái tim ra cũng lại là cách duy nhất để Đankô là chính mình. Bạn giật tung hết dây nhợ, mặc kệ máu tứa ra. Chỉ có con mèo không ngược.
Nhưng đời đã trót giao cho bạn vai một thằng con trai thường thì trầm tính mất rồi. Không để ý đến thì nó cũng trở nên vô nghĩa. Như bao người khác vẫn luôn chung sống với tiếng ồn và bụi bặm.