500 cuốn sổ nhỏ, trong đó ghi đầy những sự kiện về mọi vấn đề mà hồi sinh tiền ông đã giải quyết. Các nhà báo ở đô thị lớn đổ xô về Vermont. Mỗi đêm trước khi đi ngủ, người đọc một chương Thánh kinh: Song thân tôi thường đọc những lời an ủi này của Chúa Giê Su: "Giang sơn của Chúa có nhiều lâu đài tráng lệ.
Tôi không còn mảy may chú ý tới sự chia rẽ các môn phái vì tín điều của họ khác hẳn nhau nữa. Mấy năm trước nhân dịp nghỉ, tôi đánh xe dạo vùng Texas và New Mexico với bác sĩ O. Đó là phương thuốc rẻ nhất ở đời - mà cũng thần hiệu nhất nữa.
Nhưng bà muốn sắm màn và ít đồ trang hoàng khác cho nhà cửa được sáng sủa nên đã đi mua chịu những món ấy ở tiệm tạp hoá Dan Eversole. Thì cố nhiên rồi, phải không bạn? Vâng, Aristote từ xưa đã dạy ta vậy và cũng đã dùng cách ấy. Thế mà họ phải vận những thùng chứa một tấn thuốc nổ T.
Nhưng dần dà năm này qua năm khác, tôi nhận thấy rằng tức giận cũng chẳng ích gì, chỉ thêm chán nản. Y còn bảo nếu muốn hại một kẻ thù nào thì nên làm cho kẻ đó mê cá ngựa. Cho đến năm 1945, ông mất thì đã là một trong những nhà doanh nghiệp mau phát đạt nhất ở Mỹ.
Chương trình của ông là viết mỗi ngày năm trang. Vì sông mổi giây một thay đổi mà người tắm trên khúc sông đocũng vậy. Đêm ấy tôi không thèm uống sữa nóng trừ bữa nữa.
Trời và người trông thấy đều sẽ gớm!. Một con mắt đã gần mù hẳn rồi, còn mắt kia cũng sẽ mù luôn. Tôi hỏi ông đã nói gì khi bị xử tệ như vậy, ông đáp: "Tôi chỉ cười thôi".
Từ hồi đó tôi chưa hề đau thêm một ngày nào nữa". "Tôi đã chơi lối "sấp ngửa" một là được hết, hai là thua tận với sự chỉ trông ở vận mạng của mình và tin ở những lời mách bảo của kẻ khác. Chúng tôi phải ăn món rẻ tiền trong những hàng cơm bình dân.
Anh hãy nhìn tôi coi. Chúng tôi đi thăm khu vườn của John D. Khi mặt trời chớm mọc thì tôi gần như đau, vì mệt cũng có, vì lo cũng có.
Anthony ở công ty Lawbook". Trước kia óc tôi quay cuồng, có nghĩ ngợi gì được đâu. Ưu tư nào khác những giọt kia? Nó đập, đập, đập, không ngừng vào thần kinh ta, đủ sức làm cho ta điên và tự tử được.
Vừa đây, một người cộng sự với tôi có đến Boston, để Dự một buổi học y khoa kỳ lạ nhất thế giới. Vì từng bước là đủ cho con rồi. Nhưng trước kia nào tôi có suy nghĩ gì đâu, tôi chỉ lo lắng thôi.