Một mặt vừa thấy lạnh nhạt dần, một mặt vừa đau khổ vì cảm giác chỉ một đứa con bất hiếu mới lạnh nhạt với cha mẹ. Rồi mai đây, chúng lại xuất hiện trên mình một giấc mơ mới. Thậm chí, có lúc tôi nghĩ biết đâu trượt tôi sẽ học nhạc, học họa hoặc đi buôn bán thơ và không thơ.
Thật ra, trong nó luôn có một sự cạnh tranh ngầm với tôi. Nó khờ như một anh nông dân khờ chứ không phải một chàng thư sinh. Điều đó có đáng sợ với những người lớn càng ngày càng yếu đi không?
Bình thản và mệt mỏi. Không chắc tại số phận. Một hai lần không ăn thua, bạn vùng mạnh, rồi cũng thoát.
Dù gì thì các vệ tinh của bác cũng khó biết hoặc biết cũng khó nói. Nhưng bác ta không tin. Lúc hàng vắng teo ngồi rỗi mới là lúc bác buồn.
Có vẻ như sau khi xem phim về người ngoài hành tinh và cá mập trắng. Trước thì tháng gặp một hai lần. Ngồi lên giường lại nghe bác lặp câu hôm qua và nhiều hôm trước nữa: Cháu đừng để mất lòng tin của mọi người.
Này, mày bê cái kia cho chú. Chả thằng nào là không biết quay cả. Điều đó cũng đồng nghĩa với việc bạn khó có thể dùng cái máy vi tính của chị út để gõ nốt câu chuyện này.
Bạn thì không, bạn có thể tha thứ nhưng khó gắn bó hay tỏ ra niềm nở với những người lười tự sửa chữa. Rồi đến lúc ghét mình để vuột mất tình yêu, hắn vẫn hay soi gương. Vào những thời điểm mà tuổi thơ sẽ có những ấn tượng mạnh nhất.
Và bạn liên tưởng tới Zidane. Dù tôi sẽ dạy dỗ nó tốt hơn và đem lại cho nó nhiều hạnh phúc hơn. Ông nâng đôi tay nàng lên và hỏi: Vòng tràng hạt này em dành cho ai đây?.
Cái từ nhân loại đẹp thế mà hay gây phản cảm. Ăn xong lên giường nằm, nghỉ tí để chuẩn bị viết. Bọn con cháu chúng tôi không thể chứng kiến ông cụ quằn quại thêm một giây nào nữa.
Dẫu bạn biết có những người ở trường hợp tương tự bạn, họ tiếp tục làm việc. Để vớt vát chút kiêu hãnh, họ dễ hành hạ, dúi đầu những người còn cùng cực hơn. Không thiếu những học viên của trường an ninh gần đó dù đã đến giờ cấm túc.