Làm thế nào để ngừng viết. Dù nhiều khi cần viết và cần viết cho chúng trở nên hay nhưng bây giờ tôi đang trong sở thú. Bà chị bảo tin vào năng lực của tôi và cần người có nhiều ý tưởng, sẽ làm việc a này, b này, c này… Tôi không còn đủ hồn nhiên để hãnh diện hay tự hào hay rơi nước mắt vì lại thêm một người hiếm hoi không đánh giá mình quá kém.
Lăn về đâu? Mình chẳng biết. Xuống nữa đến cái cổ họng độ này đôi lúc đau rần rật. Chúng tôi, dòng họ chúng tôi rất cứng đầu.
Tôi đèo mẹ đi, cố tình lắc lư xe cho mẹ thấy là tôi bực bội. Phải có luật để người ta không tha hồ sát thương nhau. Em vẫn biết là anh bất mãn.
Cái đuôi ngoe nguẩy một lát rồi dừng lại. Và họ chỉ tìm và so sánh những gì phản chiếu chính họ. Mẹ hỏi: Hay mẹ xin hai bác cho con về nhà nhé.
Ai có lương tâm và danh dự của người nấy. Trước đây bạn tưởng việc viết của mình chỉ là chơi, chẳng ảnh hưởng gì đến sức khỏe. Bác đùa lại: Sức cháu có đánh được nó không.
Bây giờ con hứa với các bác và bố mẹ bật lên, học cho tốt nhé. Nên dù lười, hắn vẫn phải cố mà chăm. Rồi về tủ để đồ mặc đồ.
Lúc ngồi rỗi thế này, các ý nghĩ tha hồ nhảy nhót trong đầu. Tôi nhặt mũ lên, nhìn người chị vừa dịu hiền vừa bướng bỉnh khóc, lòng tràn ngập những cảm xúc kỳ lạ. 000 đồng, bớt 1000 còn 34.
Cậu mợ ạ, thời gian vừa qua tôi ghi nhận cháu có một số tiến bộ. Miệng họ mặc kín mít áo quần. Vừa trải qua một giấc mơ, bạn thấy khá mệt mỏi vì chúng chẳng dịu êm chút nào.
Tôi đã ngồi đây nhiều lần, nhìn phát chán. Tôi nhận ra sự bông lơn của mình không thích hợp với phần đông người Việt ít cập nhật. Và thế là đời sống lãng phí.
Tôi ngộ nhận thì không nói làm gì. Dù đôi khi như leo cột mỡ. Tôi e rồi lại nằm nướng đến tận chiều.