Đôi lúc bạn nhận được một vài sự coi trọng về nghệ thuật. Tung hứng nhau bằng mấy món từ đã cũ. Những cơn tức và rát chạy từ dạ dày lên cổ và dọc cột sống diễn ra thường xuyên hơn.
Và xã hội nó đâm ra thế này. Bỗng một chiếc xe tải của cảnh sát trờ tới… Đang có phong trào triệt để thực hiện đường thông hè thoáng. Chà, bạn múa may quay cuồng một lúc, thằng cướp văng ngay xuống hồ.
Để tồn tại trong một xã hội rối ren, lăn lộn kiếm sống, nuôi con, nhiều lúc họ vừa phải giấu sự bất mãn để làm mát lòng dư luận, lại vừa muốn giữ lòng kiêu hãnh cũng như sự cao quý của phẩm chất đạo đức. Tôi viết chữ BÀI LÀM theo ông ta dạy. Đây là lần thứ hai tôi khóc trước mẹ.
Cái này tùy cậu hiểu hoặc không hiểu hoặc coi là chơi hoặc không chơi: Còn phải dậy đi học sớm. Từ bé bạn đã khó chịu nhất với việc cứ bị sai đi mua thuốc lá mời khách trong khi lúc nào cũng bảo trẻ em đừng này đừng kia, cái này có hại, cái kia có hại.
Và bạn cảm thấy muốn đi ra dưới giàn gấc kia, tập nhẹ một chút. Đồ gian dối, mày chứng minh tấm lòng cao thượng hệt như một bà trưởng giả! Sự tan rã đạo đức bắt đầu từ những tấn bi kịch thế này, lừa ông sao được? Đến phòng nghỉ, giới thiệu đây là nơi nghỉ ngơi sau khi tập, có thể đọc sách báo, xem tivi, ngủ.
Thế là tôi không ngại quá bỡ ngỡ và cảm giác bị cười mỉa sau lưng vì sự ngô nghê. Con người dường không đủ năng lực để trải qua nhiều bộ mặt. Mọi người vẫn thấy bình thường.
Chỉ muốn mô tả cảm giác buồn của mình. Ở đây, bạn tự nhủ, bạn nằm một mình và than vãn chẳng để làm gì. Chỉ có như vậy mới có thể vừa giữ được mình và vừa không giữ nó bằng cách trốn chạy đến nơi khác tử tế hơn.
Ăn sáng xong, bạn ra trông hàng giúp bác một chút trước khi về. Với khả năng phân tích cũng như những luồng suy nghĩ sâu sắc, ông ta có thể bắt vở được những giấc mơ của mình. Phải trình đơn cho cái loại đó, nhục lại còn làm cao, còn chửi đổng.
Nó trơ trẽn và thản nhiên đến độ bạn muốn xông vào đánh nhau với nó, muốn biến thành một thứ âm thanh man rợ hơn để đè bẹp nó. Lúc đốt tập Mầm sống quả là tôi cũng có ý đồ cho mẹ nhìn thấy, một chút có vẻ điên rồ. Họ hú hí thế nào? Cá tôm hoan lạc ra sao? Như vầy… Như vầy… Rốt cuộc cũng nhàm.
Nhưng bạn luôn có cảm giác mình chẳng phải là nghệ sỹ. Bác cứ nói đi, bạn là một thính giả trung thành và biết điều. Tôi mở cuốn sách tiếng Pháp của thằng bạn cho mượn ra.