Không được đâu cậu ơi. Ngoài những yếu tố ngẫu nhiên, vận mệnh của loài người được định đoạt bởi những người tài. Muốn người ta chịu khó đọc dài để chăm chỉ và thông minh hơn cơ.
Thôi về đi kẻo vợ con mong. Cái chính nằm ở sự tự điều chỉnh. Tôi lẳng lặng ra về.
Bản chất là cái luôn song hành cùng thời gian cũ kỹ. Nhưng người đem đến lí luận và động lực lại chính là giới trí thức. Nhưng đến một lúc nào đó, nó sẽ trỗi dậy trong lòng ông.
Chơi là cho tất tần tật biết tuốt tuồn tuột về mình mà cũng là để chẳng ai hiểu một tí gì. Ăn, ngủ, xem tivi, đọc, thi thoảng vào mạng, viết, gõ, đá bóng càng ngày càng ít. Đơn giản vì tôi 21 tuổi và tuổi này là tuổi đến trường.
Đôi lúc, nói chuyện, mọi người bảo cái đồng hồ kêu khiếp lên được, cứ lúc lúc lại giật mình vỡ giấc. Còn nữa, chị út có cô bạn thân đôi lúc đến nhà. Hơn thế nữa, ông cụ luôn bị những cơn đau khủng khiếp hành hạ.
Điều bạn muốn nhất có lẽ là để bố thấy bạn hạnh phúc và kiếm được khoản tiền kha khá từ nghề mà bạn lựa chọn. Tôi đùa: Bác cho cháu gặp để cháu tẩn một trận can tội hớt lẻo. Cái bút này vỏ kín như bưng.
Thế nên tôi đã tìm mua tất cả các tác phẩm của ngài cho ông cụ. Tôi tống vào thùng rác. Mới gặp một vài lần thì biết qué gì.
Cát là tâm luân lưu giữa hai khoảng đó. Có lẽ bản chất của vấn đề là mâu thuẫn giữa mong muốn ổn định và mong muốn vươn cao phá vỡ sự trì trệ đầy hiểm họa của ổn định hời hợt. Mẹ bảo: Chả khiêm tốn tí nào.
Nhưng thật tình lúc này bạn muốn được nghỉ. Đầu óc bạn lúc này và có lẽ cả mai sau nữa không thích hợp với việc quản lí và ghi nhớ những đồ vật cụ thể. Ông anh bảo chắc là một loại gạch chịu lửa.
Toán và Lí tôi vẫn xếp hạng làng nhàng. Tôi cứ tà tà gạt chân chống. Nhưng trong đêm, với đôi mắt mở thao láo, bạn còn cảm thấy độ vang của tiếng thét ấy.