Coi như thử đem lại một tiếng nói về vài diễn biến nội tâm của một (hoặc những) người làm việc sáng tạo. Lúc đó bạn đang dọn khăn trải bàn. Đây là lần thứ hai mình nghĩ về cái biển số.
Quả tôi có đi chơi với cậu ta thật. Nếu hắn là người tài. Là người thì nên thế.
Tôi biết ông rất yêu vợ. Tôi tự hỏi tôi đang khóc vì thương tôi, vì đau đớn hay vì họ. Màu mận đương độ chín.
Hay đó là một giấc mơ ám ảnh ta? Ta phải đến bên nàng… Vậy phải chăng tất cả đều có bản chất nhưng chưa tìm thấy hoặc chưa định nghĩa nổi mà thôi? Đôi khi chúng ta thử dùng một định nghĩa chung chung cho đời, nghệ thuật, người, vốn là những thứ gì đó hết sức chung chung: Phong phú. Hắn phải lừa phỉnh mình.
Rồi tí lại reo ầm lên Việt Nam vô địch với mỗi pha bóng tấn công. Xuống đó để ôn thi nghĩa là mỗi ngày bạn sẽ phải có mặt trên cái bàn học chừng nửa ngày. Tôi không ngại giam xe 15 ngày và nộp phạt 200.
Rồi bạn nghe tiếng còi xe ngoài đường vọng vào. Cho đến khi hàng mi nàng rủ xuống, nhà văn kéo lại tấm chăn phủ lên thân thể thủy tinh của nàng. Vẫn chứng nào tật nấy.
Như một con người từng trải, ông không thở phào nhẹ nhõm Tôi khóc vì tôi thông minh nhưng không phải thông minh kiệt xuất, không có trí nhớ phi thường. Mặc dù bạn biết người ta viết về bất cứ cái gì không phải là vấn đề mà cốt yếu là khả năng thể hiện nó.
Dù đang trải ra những tư duy rất đỗi dịu dàng. Trong công viên thì toàn ma cô. Làm thế gian thoải mái rồi lại ngột ngạt, tù túng, buồn nôn, bực bội.
Lúc đó, bạn sẽ không hứa hoặc phải thất hứa. Bị người lạ cười vì sự ngơ ngác khi anh tin là mình tương đối thông minh và biết thích ứng, cũng bứt rứt lắm chứ. Rất rối rắm và hoang mang.
Điều cốt yếu là họ dâng hiến được năng lực phù hợp của mình. Giờ nó ở tầng ba, đầu giường bác trai. Nếu không tự giải thoát cho nhau được, tốt hơn hết là nên ra đi.