bị ám ảnh vì cái chết của chồng, cộng với tai nạn xe hơi dẫn đến việc mất trí nhớ trong bốn tuần, Shelly chỉ nhớ mang máng về tai nạn đó, nhưng cô lại đoan chắc rằng lỗi không phải do mình, mà hoàn cảnh do cái xe xúi quẩy kia. ông viết: “…một vài trong số những yếu tố quyết định quan trong nhất của đường đời lại nảy ra từ những tình huống vu vơ, nhỏ nhặt nhất”. Điều này chứng tỏ người may mắn và người không may nhìn nhận thế giới theo những cách khác nhau.
hãy tưởng tượng, bạn sắp sửa có một cuộc hẹn “mù”. Người may mắn thường có tổng số điểm cao ở những đề mục này hơn những người khác. tưởng tượng, bạn được báo trước là cuộc hẹn không thân thiện.
Người may mắn thường có tổng điểm cao ở những đề mục này hơn những người khác. Hoặc một cô bạn hay một đồng nghiệp giới thiệu bạn với một người quen của cô ấy, nhưng bạn không có thời gian để giao thiệp với anh ta. nó cũng bộc lộ rằng hầu hết người ta không biết tại sao mình lại lựa chọn như thế.
anh lâm vào cảnh thất nghiệp từ đó đến nay. càng chuyện trò với nhiều người về công việc kinh doanh, họ càng tình cờ gặp nhiều khách hàng mới hoặc nhiều người mang lại lợi ích cho sự nghiệp của họ. suốt hàng ngàn năm, con người đã nhận ra tầm quan trọng của may mắn, nhưng lại cho đó là một sức mạnh huyền bí, cao siêu mà chỉ có thể được tác động bằng những nghi thức mê tín.
May thay, tất cả những người khác đều hành xử theo đúng tiên đoán của tôi. Tôi đã hỏi nhiều người may mắn, người không may và người trung hòa câu hỏi này. bạn hít thở mùi không khí trong lành của vùng thôn quê.
Vào lúc đó, tôi không hề biết cái gì đang chờ đợi mình ở phía trước. Hãy tưởng tượng, tôi mời vài vị khách đến dùng bữa tối. “cái gì đó” đó là tích cực.
Cuộc sống đối với Susan, 34 tuổi lại hoàn toàn khác. Tôi tự hỏi mình đã làm gì tệ hại để nên nỗi bị như thế này”. “đôi khi việc xui quẩy xảy ra, và chúng hẳn đã kéo tôi gục ngã nếu như tôi không thể nhìn thấy vận may phát sinh từ chúng như thế nào.
Martin lại hăng hái kẻ lại chuyện anh tìm thấy tờ 5 đô la trên đường phố, và cuộc chuyện trò thú vị với một doanh nhân ở trong quán cà phê. Trong hồi ký của mình, Truman viết: “sự nổi tiếng và hào quang chỉ là một phần của những yếu tố làm nên chiến thắng trong các cuộc tranh cử. Tôi biết mình thậm chí còn may mắn hơn trong tương lai.
Trở lại trường hợp của Clare không may. hãy để cho vai bạn thoải mái thả lỏng. thế nhưng, mọi việc càng ngày càng tệ hơn.
tại cuộc gặp gỡ đầu tiên của chúng tôi, cô giải thích rằng cô vốn là kẻ người không may kể từ khi cô biết nhớ nổi. Cô nghi ngờ, và bộc bạch suy nghĩ rằng một số người sinh ra đã bất hạnh, và họ chẳng thể thay đổi gì được cho tình cảnh của mình. Xin đừng mất quá nhiều thời gian để suy nghĩ về câu nào đó và hãy trả lời càng trung thực càng tốt.