Hệ thống điều khiển bay không được cấp năng lượng bằng hơi nước. Lốc xoáy vây quanh họ, và những gì cơ trưởng có vẻ đang làm chỉ là cho rằng đến thời điểm nào đó anh ta sẽ xuyên thủng màn mây và trông thấy phi trường, và nếu trong khoảng cách năm trăm sáu mươi bộ anh ta không trông thấy nó, anh ta sẽ chỉ lượn vòng mà thôi. Khi bạn đăng nhập, bạn sẽ dồn hết bao nhiêu thời gian bạn muốn vào chiếc máy tính.
Lúc tôi đi vắng hồi mùa hè, mấy đứa em đã sử dụng xe. Đến cuối tuần, ông đã lãi được 8 đô-la. Trên thực tế, các nhà nghiên cứu có một niềm tin tuyệt đối về mức thời gian cần thiết để đạt đến sự tinh thông thực sự, đó là con số kỳ diệu: mười nghìn giờ đồng hồ.
Với tám tiếng đồng hồ, chúng ta chẳng được gì. Có một thực tế cần phải ghi nhớ là thập niên 1950, người da đen chiếm 80% dân số Jamaica, vượt trội so với người da màu với tỉ lệ năm trên một. Khi đề cập đến môn Toán, thì nói một cách khác, người châu Á sở hữu một lợi thế thiết thân.
Họ chẳng có gì xuất sắc trên sân khấu vào thời điểm họ tới đó nhưng lúc quay trở về họ đã rất cừ, Norman tiếp tục. Kỷ niệm ấy khiến ông bật cười. Ông không còn chút quả cảm nào để chấp nhận rủi ro nữa.
Sau khi cuộc nói chuyện kết thúc, một vị bác sĩ địa phương mời tôi đi làm một chầu bia. Sự vụ này thường diễn ra khá suồng sã, dễ sinh sự và rất sôi nổi. Luật sư thành viên đầu tiên của hãng là Herbert Wachtell.
Mười bảy giây trôi qua khi các phi công trao đổi các chỉ dẫn kỹ thuật với nhau. Lareau gọi phong cách nuôi nấng con cái của tầng lớp trung lưu là nuôi dạy có tính toán (converted cultivation). Oppenheimer được nuôi nấng ở một trong những khu vực ngoại ô giàu có nhất của Manhattan, là con trai của một họa sĩ thiết kế và nhà sản xuất đồ may mặc thành công.
Và tổng của tất cả những khác biệt ấy là trong những kiểu tình huống ngẫu nhiên nào đó đòi hỏi phải ứng xử trước những nguy cơ và rủi ro, người Đan Mạch có xu hướng phản ứng theo lối rất khác với người Bỉ. Khi Langan kể tôi nghe câu chuyện cuộc đời anh, tôi không thể tránh khỏi việc nghĩ về cuộc đời của Robert Oppenheimer , nhà vật lý trứ danh đi đầu trong nỗ lực của nước Mỹ nhằm phát triển bom hạt nhân thời kì Thế chiến thứ hai. Bill Gates lại được lập trình thời-gian-thực hồi là một cậu học sinh lớp tám vào năm 1968.
Chúng ta nghĩ rằng bắt đầu những giải đấu toàn sao và các chương trình tài năng càng sớm càng tốt là cách hay nhất để đảm bảo rằng không có một tài năng nào bị lọt lưới. Cũng phải đi cả một quãng đường đấy, nhưng chúng tôi luôn quay lại một hai lần mỗi tháng. Anh là phi công cho Korean Air được gần bốn năm kể từ khi chuyển sang từ Không lực Hàn Quốc.
Vì vậy để nâng cao sản lượng, người nông dân phải có kỹ năng canh tác thuần thục hơn, quản lý thời gian tốt hơn và đưa ra những lựa chọn khôn ngoan hơn. Chỉ dẫn cho tôi to hơn nữa, ông nói ngay gần thời điểm cuối cùng. Gates lúc ấy đang học năm cuối, và bằng cách nào đó cậu đã gắng thuyết phục các giáo viên cho phép cậu bùng học để tới Bonneville dưới chiêu bài một dự án nghiên cứu độc lập.
Cơ trưởng, radar thời tiết đã giúp chúng ta rất nhiều, anh ta nói. Nhưng tại sao, tôi không hiểu. Chúng ta coi thường việc chính mình đóng vai trò lớn đến mức nào − qua từ chúng ta tôi có ý chỉ cả xã hội − trong việc xác định ai sẽ làm nên chuyện và ai không.