Vừa tức giận vừa thương xót vừa không hiểu tại sao. Dù trái tim đương bề bộn. Nàng nói giọng yếu ớt, nhà văn nghe thấy qua đôi tay mỏng tang đang lướt trên tóc mình: Sao hôm nay anh không nhìn sâu vào mắt em?.
Và an ủi mình viết với chút niềm tin năng lực vẫn còn. Hãy vừa tưởng tượng vừa ghi nhớ để khi có cơ hội sẽ nhai lại nó bằng câu chữ. Bác gái: Ừ, cậu thích thì bắt một con về nuôi.
Tôi đang đơn độc và chỉ có cái xe làm bạn. Em có thấy Đankô hối hận khi trái tim bị người ta dẫm nát không? Anh chẳng phải là Đankô nhưng anh tôn thờ Đankô. Vào ngủ tiếp đi con.
Nhưng bác sẽ không để cháu bỏ học đâu. Chúng tôi, dòng họ chúng tôi rất cứng đầu. Vừa muốn mắng cho đứa con gái và người chị họ ngoại vừa thừ người ra.
Thế giới quan của bác về một khía cạnh nào đó rất rộng. Tốt hơn là dành đất cho những con chữ về việc biết rõ nhưng không biết rõ có ngộ nhận không. Nhưng còn cái đèn rọi treo trên tường mẹ không biết công tắc ở đâu.
Bạn đang ngồi trên một chiếc ghế gấp, lưng cong xuống, hai tay tì lên một chiếc bàn khá rộng, mà ở tư thế ngồi ghế thì nó cao đến ngực bạn. Chơi là định nghĩa rành mạch từng sự vật mà cũng xóa nhòa tất cả các khái niệm. Qua ngần ấy năm, mới trào được vài giọt thôi ư? Rồi vụt rơi xuống đất.
Không, phải giữ sức khỏe. Tôi khóc vì băn khoăn đến giờ liệu những nhà đạo đức tự phong nhờ tuổi tác có nhận ra rằng chẳng cần và chẳng thể triệt tiêu sự ích kỷ. Ta nhận ra ta rất dễ tính nhưng đầy bực bội trong lòng mỗi khi công việc viết dở dang bị cản trở; hoặc bị gây nhiễu trong lúc đang tập trung suy nghĩ; hoặc viết không đủ hay để thoả mãn đòi hỏi của mình (như chính những thời điểm này).
Nhà văn nhìn thấy trong mắt nàng một vẻ chăm chú tinh nghịch. Tôi đang lưu thông với vận tốc bằng không. Mà đọc để có một cảm giác, góc nhìn khác về đời sống.
Thật ra, lúc nào bố cũng chỉ muốn đầm ấm. Rồi cuộc sống sẽ dậy bạn rằng khi nói chuyện thì rất ít sự thật được tiết lộ. Xem trang 16 cuốn NGOÁY MŨI tác giả Nguyễn Thế Hoàng Linh (nếu có)
Chả quan tâm đến gì ngoài những cái thùng rác. Nhưng không thích vì nó cũ, lại có vẻ như trốn tránh. Chính nó làm bạn đau không ít.