Anh họ bảo: Thằng này Bôn thật. Tôi biết mình còn thích nhõng nhẽo. Với bác gái, tôi không dám im lặng khi bác hỏi.
Nhưng bạn muốn về ngay. Những sự không tin tưởng đó cùng sự mở mang thêm tầm mắt gần đây khiến bạn hoài nghi mình thậm tệ. Trận trước thắng, thành phố Hồ Chí Minh có đến trên dưới 500 ca tai nạn giao thông, gấp năm lần bình thường, mấy người chết.
Và như thế có nghĩa là tôi vẫn phải gồng gánh người thay vì đạp họ để ngoi lên. Và đây là lần thứ hai tôi khóc. Tôi không sống trong môi trường nghèo đói, bị áp bức, bóc lột.
Mà giáo viên nhạt và lạnh nhớt như thế thì ngu như tôi cũng biết. Những con đường sẽ đi đến đâu? Nhiều người đã đang và sẽ hỏi thế. Bạn hãy thử xuất hiện trong một căn phòng tầng 4 của một ngôi nhà trên phố.
Bạn không thích sự không nhất quán này. Viết về viết, về nội tâm cũng là để nhìn lại và tìm một sự tự kiến giải nội tâm một cách khúc chiết, chính xác và cô đọng hơn. Dù sao việc bị phê bình tôi quá cũng làm hắn nao núng qua tối.
Chán ngán hơn rất nhiều so với hứng chịu sự thờ ơ của người dưng. Những kẻ đánh mất bản chất người, khi đối diện với bản chất, họ cho là giả tạo, là đạo đức giả, là rởm đời. Mọi người không tin tôi, mọi người phải chịu thôi.
Nhưng chưa hết giờ ngủ trưa. Còn đi theo nghệ thuật, họ không biết cái gì chờ đợi bạn ngoài sự đau khổ, phóng đãng. Bạn thì có lẽ sẽ không thanh minh.
Bạn sẽ đứng trên ngọn dừa kia, nhìn ra mặt biển đầy tàu bè kia. Chúng tôi chỉ đi chơi thôi mà. Kẻ đang viết cũng có thể là một quân cờ thí trong đời sống.
Những thằng bạn thân thì đã chuyển đi từ cấp II. Nơi mà tôi chưa đến một mình bao giờ. Đến lúc bác gắt: Bác bảo xuống ăn sáng có nghe không nhỉ! Rồi lên cầu thang, thì bạn mới cúi đầu lò dò bước xuống.
Để không hoảng loạn (như một con thú bị săn đuổi, nhốt vào lồng, chăm chút từng tí, cậy miệng tống thức ăn vào, muốn hót muốn gầm nhưng giờ này không phải giờ hót giờ gầm, là giờ học cho nên người) thì phải tham dự vào trò chơi này như một cuộc phiêu lưu nhỏ. Cậu em kia, là một người tốt. Nơi thì cà phê đèn hiu hắt.