Tôi tin rằng một trong những bài học quan trọng của cuộc đời là hiểu được động cơ nào thôi thúc chúng ta trong hành động của mình. Ngược lại, niềm tin thì có chân. Họ luôn luôn coi nó như chỉ là "một chút thay đổi trong nếp sống mà thôi".
Hiện nay tôi đã bắt đầu giảm cân và nhắm tới mức cân lý tưởng của mình vào dịp lễ Chúa Giáng Sinh (một món quà quý báu đối với tôi). Lý do là vì quá nóng ruột muốn đạt những hiệu quả cao nhất trong thời gian ngắn nhất, chúng ta tạo nên một thế quân bình không hợp lý giữa sức khoẻ và sự dẻo dai và phải gánh chịu hậu quả. Nếu chúng ta muốn thay đổi một thói quen, chỉ có một cách duy nhất đem lại hiệu quả: chúng ta phải liên tưởng tới những đau đớn tột độ và trực tiếp mà thói quen cũ gây ra cho chúng ta và những cảm giác vui sướng khôn tả mà một thói quen mới có thể mang lại.
Bước cuối cùng là hiển nhiên: Phấn khởi lên và hành động! Hãy phấn khởi vì bạn có thể xữ lý dễ dàng cảm xúc này và có ngay một hành động để chứng tỏ bạn đã xử lý được nó. Bí quá, ông đành gắn một mô-tơ nhỏ vào chiếc xe đạp. Khi những ký ức này xuất hiện, tôi có thể nhìn thấy chúng và nếu chúng trở nên không thể chịu đựng nổi, bây giờ tôi có thể thay đổi mục tiêu chú ý của mình một cách thống nhất chứ không rời rạc như trước.
Khi Einstein lần đầu tiên khai thác ý tưởng về tính tương đối của thời gian và không gian, ông hỏi, "Có thể nào những sự vật xem ra là đồng thời lại thực sự không phải vậy không?" Chẳng hạn, nếu bạn ở cách xa một vụ nổ một ít dặm, bạn có nghe thấy tiếng nổ vào đúng lúc vụ nổ xảy ra không? Einstein cho rằng không, điều bạn nghe thấy như đang xảy ra lúc đó thực ra không xảy ra lúc đó, mà xảy ra một lúc trước đó. Thế là chúng tôi ngồi cả trước màn hình TV để xem cảnh nhật thực qua màn hình, chẳng hơn ì những người ở các nơi khác. Đó là những động lực mạnh, thích thú và những con người này luôn có quanh ta.
Họ phải trả cái giá cuối cùng vì đã không điều khiển đúng trí khôn và cảm xúc của họ. Ngay từ năm 14 tuổi, Ed đã mắc chứng liệt toàn thân. Nhiều người đã đạt tới cực điểm của đau khổ buộc họ phải có thay đổi và họ thậm chí cũng đã cắt đứt được thói quen tiêu cực cũ.
Mọi cảm giác của chúng ta đều là kết quả của cách chúng ta vận dụng thân thể. Hãy nghĩ ra một tình huống làm bạn cảm thấy buồn, thất vọng, hay tức bực. Bạn có khi nào cảm thấy thực sự cô đơn chưa? Tôi nghĩ không một con người nào mà không có lúc rơi vào tâm trạng này.
Trước đây khá lâu, mỗi khi tôi gặp trục trặc gì trong việc làm ăn, tôi thường gọi người có trách nhiệm đến và nói: "Tôi thực sự khó chịu", hay "Tôi lo lắng về chuyện này". Biết cách mở tung những bí ẩn đằng sau các hành động của chúng ta có thể giúp tôi có sức khoẻ tốt hơn, quan hệ tốt hơn với những người tôi thân thương. Cái dở trong quyết định này của tôi là tôi đã không điều tra kỹ lý lịch của người đối tác này, Chỉ trong một năm, anh ta đã biển thủ 250 ngàn đô la và đã để công ty của tôi nợ đến 758,000 đô la, trong khi tôi đang mải miết đi thuyết trình khắp nơi.
Chỉ cần nghĩ rằng cảm xúc mình đang có là "xấu" cũng đủ để phá hoại mọi sự đối thoại chân thực với bản thân cũng như với người khác. Chúng giống như chiếc la bàn riêng để định hướng cho ông trong một tình huống cực kỳ nguy hiểm. Chúng ta lấy một ví dụ, Giả sử những giá trị cao cả nhất của một người phụ nữ là chăm sóc gia đình và cống hiến và bà đã quyết định trở thành luật sư vì bà có lần gặp một luật sư đã thực sự gây ấn tượng cho bà qua việc người này có một đời sống cao cả và giúp đỡ người khác.
Đó là sức mạnh của giả thuyết, là điều bạn phải hết sức lưu ý. Tôi để cả con người mình tuôn trào ra trong buổi thuyết trình tối hôm ấy và khi tôi rời giảng đường, hàng ngàn người đã ra tận sân bay để tiển tôi. Vậy đâu là cách để thay đổi tiêu điểm? Đơn giản thôi, chỉ cần hỏi một câu hỏi mới.
Đôi khi chúng ta gặp quá nhiều thất bại đau đớn khiến chúng ta bắt đầu tiêm nhiễm xác tín rằng chúng ta chẳng có thể làm gì để cải thiện tình thế được. Chúng ta hãy tóm lược 5 yếu tố đánh giá và mô tả vắn tắt từng yếu tố một. Một cách thứ hai để đối phó với cảm xúc là chiến lược phủ nhận.