Nó bộc lộ dồn nén một chút, mọi người chắc đều khó chịu nhưng chịu được. Nhất là một khuôn mặt cũ. Bao nhiêu hình ảnh biểu trưng, đại diện.
Nhưng vấn đề là bạn tin nếu thế bạn sẽ chóng chết hơn. Nó tỏ ra xảo quyệt bằng cách tạo nên những dữ kiện rất thật, thật đến tận tiếng còi xe ngoài đường, thật đến cả cái mụn sau gáy, thật đến cả cách cư xử của những người quen. Thay cho những sự trống rỗng, bất động của thói quen vật vờ.
Trên đường, bác vẫn lo đủ thứ. Nhà văn nhìn vào mắt nàng. Dường mọi người đều liên hệ với nhau bằng những sợi dây tình cảm vô hình.
Dẫu chưa diễn đạt được hết cái muốn diễn đạt. Nói thì hay mà làm thì rất dở. Tôi không rõ đêm nay có vỡ giấc và người nhẹ bẫng nữa không.
Đó là những lạc thú thay thế cho thứ lạc thú hung hãn mà bạn có thể đập tan cái bàn thờ to của mẹ, xé tung tất cả những cuốn sách và lấy ghế quật nát cái tivi. Chính vì những con người như thế mà bạn không muốn thua kém họ. Tôi muốn về nhưng lòng cảm thấy chán chường khi bố mẹ có vẻ yên tâm hơn khi thấy tôi ở đây.
Rồi lại êm êm lan ra. Phố phường lành lạnh, đã sạch hơn trước. Nếu tôi không nhầm thì trong đầu các chú không hiếm những ý nghĩ như thế này: Cái lũ choai choai toàn đứa mất dạy.
Ví dụ: Chọn ảo hay thật? Bạn dễ mắc lừa nó ngay. Nghe rõ chưa? Mất giấc mơ rồi sao mày còn chưa tỉnh? Nếu độc giả ngu đến thế thì viết ngắn dở hay viết ngắn hay đều hay cho tớ cả.
Chỉ có con mèo không ngược. Nhưng ta đang có những trạng thái bệnh. Nhà văn bỗng cảm thấy buồn.
Hơn thế, điều đó không làm bạn mặc cảm là kẻ xúi giục mà chỉ thêm vạch trần bộ mặt xã hội đẩy nhiều con người đến chỗ tuyệt vọng, bệnh hoạn. Vụ 11 tháng 9, vụ cháy ITC không làm tôi kinh ngạc. Rốt cuộc, khi bớt ngu dốt thì chúng ta sẽ thoải mái hơn với nhau.
Ông Diểu tức giận giương súng. Nhưng bây giờ có mua cũng không ăn thua rồi. Dù sao, đó cũng có khía cạnh của xu hướng phát triển không ngừng.