Thế là mẹ lại hỏi: Mẹ xin hai bác cho con về nhà hai tuần nhé. Sự vô lo của họ giết dần những thiên tài. Tôi ngồi trong nhà nghe bác mắng chị ngay sát vách, lòng đầy lo lắng và cả buồn nữa.
- Thì ông hãy quên tôi và cuộc gặp gỡ này đi. Có điều bác che bóng khéo quá, cứ câu giờ cho đến hết trận đấu thì thôi. Bạn biết đó chỉ là một cảm giác, một quan niệm truyền khẩu chung chung.
Chuyện bị nhục của kẻ không có quyền, tiền, danh mi nói phải. Đối phương gật đầu nhận bàn giao những sinh linh nhỏ bé lúc nhúc còn sống sót. Ở đây lại có chút mâu thuẫn: Trong trạng thái vô nghĩa, khi người ta còn cảm thấy đồng điệu với kẻ khác (như một sự an ủi để khỏi cô độc quá) nghĩa là vẫn còn cảm giác của con người.
Là tỉ mẩn, là ào ào. Có khá nhiều nhân vật mặc áo bành tô. Cái khác ở đây cứ để mập mờ như vậy vì khó định nghĩa.
Chẳng vay chẳng nợ ai trên đời cả. Có vẻ nó tổ chức một cuộc đấu giá. Và cháu phải sống cho chính cháu, để vợ cháu và con cháu phải có một người chồng, người cha tuyệt vời.
Ngại nói là ta mất xe. Rồi bạn nghe tiếng còi xe ngoài đường vọng vào. Nhưng mưa dầm thấm lâu.
Nhưng đành phải nhả ra. Trong xã hội này, khi nhiều mộng ước đã tắt, những người nhạy cảm khó sống. Gió thốc vào đầu tôi buốt lịm.
Lại cái đồng hồ báo thức đây. Cho thì thôi nhưng nhận thì không phủi tay được. Nhưng xã hội đã trót phản ánh vào tâm thức và như nước gõ lên đá đến vô số lần mà tạo thành vết lõm.
Mẹ: Cháu ở dưới này có ngoan không bác? Bác gái: Cháu ở đây đỡ đần tôi nhiều lắm mợ ạ, bán hàng, dọn hàng (thật ra, ở đây, tôi như một thằng nhóc, chả phải đụng tay vào việc gì to tát, thỉnh thoảng thì lấy cái tăm hộ bác, dắt xe vào hộ chị, đèo bác đi lấy hàng một tí, trông hàng hộ bác một tẹo…). Mình lại biết thêm một con đường đến đồn công an. Công tắc ở đâu để mẹ tắt cho.
Nhưng bạn biết, đó chỉ là tưởng tượng thôi, mọi người đều yêu mến bạn, yêu mến vì sự lơ ngơ bề ngoài và trí thông minh của bạn dù họ luôn cười và luôn đùa chê bạn lông bông, hâm hấp. Nhưng lần này, lần rất lâu rồi nước mắt tôi mới được thánh thót rơi như vậy, tôi không thấy thế nữa. Người đời có kẻ ngấm ngầm bảo bác ranh ma, xảo quyệt.