Đơn giản là vì trong lòng không còn cảm giác chắc thắng như ở những trận trước, ngay cả lúc bị gỡ hoà 3-3 khi gặp Malaysia. Lưu ý: Hắn không chắc là tôi. Khi nó ngừng chứng minh, những đứa trẻ bất hạnh không được nuôi dưỡng trong tình thương như những kẻ có tài nhưng ác kia, ngày một nhiều.
Nhưng rồi ai đó nhận ra một bọn nào đó đem bom đi giết người, đàn áp quần chúng lương thiện mà cũng bảo là hiện sinh, ta thích thế thì làm thế nào? Như một thứ bạn bè cho xôm tụ. Có thể bác sẽ không biết cho tới khi đọc những dòng này.
Về sau, đi đá bóng, tôi gọi nó chỉ một câu, nó tự động dậy ngay. Bác nói thế cháu có ý kiến gì không? Tôi cứ cúi đầu. Một điều rất hệ trọng.
Con chó nhỏ (đã chết) của tôi từng làm thế mỗi lúc tôi tròng xích vào cổ nó, dắt nó, đúng hơn là nó kéo tôi đi, từ tầng bốn xuống. Một giai đoạn thực tế đã và đang diễn ra là những tâm hồn chết, sau một thời gian cầm cự, dần hòa với những tâm hồn chết trước khi chào đời làm thành những khối ung nhọt. Cũng không được đọc truyện nữa.
Có những con người mà tâm tính và tuổi tác dường như chẳng thể làm họ tốt hơn hoặc cảm thấy tốt hơn khi đối diện với sự thật, với sự ngộ nhận. Đi đâu cũng được, bạn biết sinh tồn, lỡ cơn bệnh giết bạn trong sự đơn độc cũng chẳng sao, bạn đã làm hết cách ít ra là cho đến lúc này. Chả biết đường nào mà lần.
Còn nếu nó tương đối đúng thì chúng ta cùng suy luận tiếp… Nghĩa là bạn có cơ hội lén lút viết và gõ hơn. Họ không đấu súng đấu gươm mà đấu trí.
Ấy nhưng nhỡ đồng chí ấy phì một cái… Chắc là mình không chịu được. Dưới cái chân đế vuông đó lại là bốn cái chân nho nhỏ như cúc áo sơ mi, dày chừng gấp đôi. Những con lợn ấy lại đã đang và sẽ làm chủ biết bao nhiêu đàn bà và trẻ con.
Bụi phòi ra từ những chuyến xe chở đất cát, trùm lên cây cỏ, ngụy trang màu xanh nõn nà. Danh tiếng ta cũng đã có một tí tẹo. Nó bắt chước tôi, dần dà cũng thành của nó, tôi chả nhớ tôi bắt chước ai.
Nhưng khi không hướng về nó nữa, thật ra, anh đã trở nên hèn nhát và sự hèn nhát ấy sẽ tiếp tục trở thành thói quen, thành gánh nặng đè lên những thế hệ mai sau. Họ không tìm thấy đâu, sẽ không tìm thấy đâu. Tôi biết cảm giác này làm cho câu chữ hoài nghi hơn.
Tôi gần như không cảm thấy hơi ấm bạn bè hay gia đình. Có điều, bố và ông không hiểu là con hiểu thế. Đầu tiên là một cuốn sách tiếng Anh dày vài trăm trang.