Bằng cách hy sinh cho nó và để nó tự nhận ra điều ấy. Có cô nàng nào đó đứng bên lề đường vẫy cờ trông thật giống cô nàng nào đó của tôi. Phải ăn để bác không hỏi: Sao thế? Và còn để lấy sức viết.
Cho một quả bom, một vụ ám sát hay chơi những đòn tâm lí khiến hắn phát điên. Hôm nay chỉ phải học 3 tiết sau theo cái lịch học lại của tôi. Lải nhải cũng là chơi.
Bạn sẽ đứng trên ngọn dừa kia, nhìn ra mặt biển đầy tàu bè kia. Tôi muốn có một siêu thiên tài thiện. Rồi lại thôi, vào ảnh chắc sẽ không đẹp.
Cái đêm mà khi phóng xe trên con đường cao tốc đến nhà máy, tôi cảm thấy mình đã ngồi trên một chuyến xe du lịch và đi qua từ lúc hình như nó còn chưa mở. Thấy bố hớn hở, tôi nhẹ nhõm. Nghĩ có vẻ khúc chiết.
Tôi lại bảo: Cháu vướng xe tải cháu chưa đi được, chú cho cháu xin chìa khóa, cháu đi ngay. Từng trang, từng trang… Phải, nên, đừng… Câu chuyện của bạn có thể mở rộng với thật nhiều nhân vật và tình tiết.
Cậu em kia, là một người tốt. Cái giá chung để nhảy từ tiêm đau đến tiêm không đau. Và bạn cần nghỉ nếu không muốn chết sớm.
Đó là những lúc bạn thấy mặc cảm khi viết chuyện này. Dưới tay bác, mọi việc đều được giải quyết đâu vào đấy. Mọi người đều gọi đó là thói chậm chạp, sức ì, thiếu bản lĩnh.
Đành tự mỉm cười an ủi là có cơ hội tập nhớ lại đoạn phân tích mới tự thấy kha khá. Người bảo người là thiện… Người, chúng ta, đôi lúc tự hỏi: Phải chăng đời, nghệ thuật, người… không có bản chất, tùy trời? Như thế có vẻ duy tâm. Một người theo ngành sư phạm sẽ không còn ấp ủ ước mơ ươm mầm trẻ thơ.
Tất nhiên tôi biết có thể tôi đánh giá thấp trí tuệ và lòng bao dung của họ. Sẽ kiếm tiền, sẽ làm nghệ thuật. Nên quả thực thế giới của bạn có nhiều cái ngu và đầy bệnh.
Bạn đã thực sự dấn thân rồi. Hồi lâu, nàng bảo: Anh có chuyện buồn gì thế?. Ở trước cửa hiệu thuốc cạnh nhà, có một cây hoa sữa cưa nhánh gần gốc.