Người trong cuộc ít chịu hiểu điều này. Nguyên nhân thì rất khó xác định. Đơn giản, độ này đêm ít ra ngoài.
Dù chỉ nhả ra từng tí, từng tí một cho một người nhiều thụ động. Dù không bao giờ có tận cùng. Oan không kém từ đạo đức chiếm đến hai phần ba dung lượng thuật ngữ đạo đức giả nên vì chữ giả mà bị ghét nhau ghét cả tông ti họ hàng.
Nhưng vấn đề là thời gian (dù không đầu không cuối) đã đi và kéo loài người theo, hình thành bản chất luôn phát triển. Có một hôm, ông chú gọi bạn sang bảo: Mày vào đây chú cho ít mật gấu bóp chân. Còn quá nhiều cái bị hiểu sai về bản chất.
Có lần bạn bóp cổ nó nôn đầy nhà. Ai theo thì sống, ai chống thì chết. Kệ sự thật là năng lực phát huy cũng thường là lúc năng lực dần cạn kiệt.
Tôi gào suốt con đường cái câu trong bài Unforgiven II của Metallica mà thằng bạn dạy cho. Thắc mắc bởi vì, trước đây còn thấy người ngủ dưới các mái hiên, bây giờ ít thấy. Nhưng người xem lại trầm trồ: Ồ, một kỷ lục, suốt đời nó chỉ ăn canh.
Tin một chút, một chút thôi, em ạ. Tôi nghĩ, nếu tôi chết, người buồn nhất là bố. Mà mình chả biết quái gì về mình cũng là chơi.
Và có thể kiếm ra tiền từ công việc ấy. Và một người nghệ sỹ muốn có một sự nghiệp lâu dài và phát triển ổn định khó có thể không quan tâm đến việc rèn luyện thể chất. Khả năng tiếp theo là họ nhận ra nhưng thiên tài thơ thì cũng đem lại cho họ xơ múi gì, đặc biệt với một đứa có vẻ ngông nghênh và không chịu nghe lời như tôi.
Tôi lại viết để tìm sự ủng hộ của dư luận. Mà vì sự tàn phá của chúng, chúng tạo nên những con người vô ơn, vô ơn vì chẳng ai làm ơn cho họ hoặc làm cho họ thấy biết ơn cả. Đôi lúc khinh bỉ họ vì ánh nhìn khinh bỉ.
Thắc mắc bởi vì, trước đây còn thấy người ngủ dưới các mái hiên, bây giờ ít thấy. Ngồi cho thời gian trôi qua không vương vào ký ức. Tôi ngộ nhận thì không nói làm gì.
Còn sót lại những tôi tiếp tục này. Có người nhìn bà già, nhăn mặt, bĩu môi. Không có lí do mà khóc như hôm trước (ví dụ như thế, chuyện mà) thì hiếm lắm.